Căn Bệnh Nô Lệ

Dân trí thấp sẽ dẫn đến toàn xã hội nô lệ cho một cái gì đó có thể là trù tượng và cũng có thể là không trù tượng — mà những người sống trong xã hội đó không nghĩ rằng mình đang mắc căn bệnh nô lệ, đang là những người nô lệ phục vụ cho một ai đó, một tập đoàn nào đó, hoặc cho một chủ đích nào đó.

Cần phải hiểu rõ nô lệ ở một nghĩa rộng lớn. Nô lệ ở đây không có nghĩa là hình thức nô lệ của ngày xưa mà kẻ nô lệ bị mua bán, đổi chát giữa người mua và người bán mà người nô lệ không có quyền lên tiếng nói. Và khi đổi chát này chấm dứt thì người nô lệ phải theo người chủ mới của mình, phục tùng người chủ mới của mình, và làm tất cả mọi chuyện mà người chủ mới mình sai bảo.

Trước khi tìm hiểu tính nô lệ của người Việt Nam ra sao, chúng ta cần tìm hiểu người nô lệ là người như thế nào? Người nô lệ có thể là một cá nhân, một đảng phái, một tổ chức. Người nô lệ là những người phục tùng ai đó, hay theo đuổi một mục tiêu nào đó mà không cần biết giá trị của mục tiêu đó ra sao, không cần biết sự tốn kém, nguy hại của việc theo đuổi mục tiêu đó ảnh hưởng đến xã hội, đến dân tộc ra sao. Người nô lệ là người ngoan ngoãn phục tùng người khác dù biết rằng người đó hoàn toàn ngu xuẩn, không có cái bản lãnh của người lãnh đạo. Người nô lệ là người không biết liêm sĩ là gì, không biết thiện – ác là gì, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để tự thoả mãn bản tính cá nhân của mình bằng cái giá trả của những người khác.

Nhìn lại dân tộc ta hiện giờ, bản tính nô lệ được phát hoạ từ trên đi xuống như sau: Đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) làm nô lệ cho Trung Quốc, Đảng viên đảng CSVN làm nô lệ cho đảng, người dân Việt Nam làm nô lệ cho đảng viên đảng CSVN. Mục đích của sự nô lệ theo thứ tự từ dưới đi lên như sau: để bản thân mình an toàn, để mình làm giàu, và sau cùng là để độc quyền lãnh đạo.

Nô lệ tính của đảng CSVN

Trước hết hãy nói về sự nô lệ của đảng CSVN. Tính nô lệ của đảng CSVN đã có từ khi đảng được hình thành. Khởi đầu đảng làm nô lệ cho quốc tế cộng sản để nhận sự viện trợ về tiền bạc lẫn tư tưởng mà trong đó tư tưởng Mác-Lênin-Mao là cái mà đảng CSVN rất là tích cực để làm nô lệ cho cái tư tưởng này. Bản tính nô lệ này được che giấu qua chủ nghĩa dân tộc, làm cho mọi người yêu nước của đầu thế kỷ 20 tưởng rằng đây là một tổ chức yêu nước chứ không phải là một tổ chức tình nguyện làm nô lệ cho quốc tế cộng sản.

Sự nô lệ cho quốc tế cộng sản chấm dứt khi nơi sinh ra chủ nghĩa Mác-Lênin, tức là Liên Xô, sụp đổ và toàn bộ khối cộng sản Đông Âu sụp đổ. Sự sụp đổ này đã đưa đảng CSVN vào thế kẹt là phải hợp tác với Trung Quốc để tiếp tục độc quyền đảng trị. Thế là hội nghị Thành Đô diễn ra và đảng CSVN đã không ngần ngại tình nguyện làm nô lệ cho Trung Quốc với hiệp ước Thành Đô, dâng biển — đảo cho Trung Quốc và sẽ biến VN thành một tỉnh thành của Trung Quốc trong một thời gian không xa lắm. Đổi lại thì đảng cộng sản Trung Quốc sẽ ra tay giúp đỡ Việt Nam trên lãnh vực kinh tế. Hai bên đều có lợi. Dĩ nhiên là một chủ nhân ông để điều khiển kẻ nô lệ là đảng CSVN, Trung Quốc đã cao tay ấn dùng kinh tế buộc đảng CSVN làm một người nô lệ trung thành, không phản lại người chủ. Những địa thế chiến lược tại VN lần lượt được Trung Quốc thuê mướn, đưa người của Trung Quốc qua Việt Nam làm việc cho các dự án kinh tế mà Trung Quốc trúng thầu tại VN, tạo ra những vùng tự trị trên lãnh thổ Việt Nam để sau này nếu đảng CSVN phản chủ thì Trung Quốc có cơ hội đưa quân đội sang đánh VN với danh nghĩa là bảo vệ người dân Trung Quốc. Đảng CSVN thấy được đường đi của Trung Quốc, nhưng vì tham vọng chính trị, vì muốn độc tài lãnh đạo cho nên đảng CSVN — tuy bên ngoài tỏ ra chống Trung Quốc — nhưng bên trong đã tình nguyện làm nô lệ, làm thái thú thời đại của Trung Quốc trên đất nước Việt Nam mà cha ông ta, Trần, Lê, Lý, Nguyễn đã anh dũng đứng lên chống lại sự xâm lăng của Trung Quốc. Cựu ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch đã thoát lên một câu sau khi hiệp ước Thành Đô ký kết là “bắt đầu thời kỳ Bắc thuộc nguy hiểm và lâu dài”.

Để thành công trong công việc làm nô lệ cho Trung Quốc, đảng CSVN bắt buộc các đảng viên của mình phải phục vụ cho đảng. Cách duy nhất để đảng viên làm nô lệ cho đảng thì không gì tốt bằng cho quyền và tiền. Ai chẳng muốn được nằm trong vị thế lãnh đạo nếu sự lãnh đạo không cần đòi hỏi khả năng mà chỉ đòi hỏi sự trung thành tuyệt đối, sự nô lệ tuyệt đối cho đảng? Và khi đã nằm trong vị thế lãnh đạo thì tiền vô như nước. Đồng lương đảng trả chỉ là cho có hình thức. Nếu chỉ dựa vào đồng lương đó thì chẳng có đảng viên nào chịu làm nô lệ cho đảng ở đầu thế kỷ 21 này. Tiền hối lộ, cướp đất của dân, buôn bán tài sản của đất nước, tham nhũng với các công ty nước ngoài, với các đoàn thể thiện nguyện nước ngoài vào viện trợ cho Việt Nam. Đây là những số tiền khổng lồ đảng âm thầm bảo kê cho đảng viên của mình miễn sao đảng viên tích cực làm nô lệ cho đảng để đảng tiếp tục làm thái thú cho Trung Quốc.

Dĩ nhiên đảng CSVN không bao giờ nghĩ rằng mình làm nô lệ cho Trung Quốc. Điều này cũng dễ hiểu, bởi đảng có toàn quyền tại VN thì làm sao gọi là nô lệ được. Đảng muốn bắt ai thì bắt, muốn giết ai thì giết. Đảng là chủ nhân ông của một quốc gia thì làm sao đảng nhìn ra được chính bản thân đảng là một tổ chức nộ lệ không hơn không kém — để phục vụ thiên triều Trung Quốc của hôm nay.

Nô lệ tính của đảng viên đảng CSVN

Tính nô lệ này được thể hiện qua câu “còn đảng, còn mình”. Nộ lệ tính này được thể hiện triệt để thực thi những gì đảng muốn. Từ thông tin, văn hoá, giáo dục, tôn giáo, kinh tế, y tế, tư pháp, an ninh … tất cả những sinh hoạt trong xã hội đều do các đảng viên chi phối và tích cực phục vụ đảng để nhận những phần thưởng quyền và tiền.

Quyền lợi (kinh tế và quyền lực) là động cơ thúc đẩy các đảng viên CSVN tình nguyện làm nô lệ cho đảng CSVN. Thực thi chính sách ngu dân trong giáo dục bởi dân càng ngu thì càng dễ trị. Thực thi chính sách ru ngủ qua báo chí, truyền hình để xoa dịu người dân nhằm quên đi những bất công đang diễn ra trong xã hội mà những bất công đó do chính cái cơ chế đảng tạo ra. Thực thi một nền kinh tế phồn thịnh giả tạo bằng cách chi xài cẩu thả để thành lập những công ty vô tích sự, không cần biết có lợi hay không có lợi, miễn sao tạo ra công ty để có lý do bắt người dân đóng thuế và các đảng viên bỏ tiền vào túi của chính mình. Có ai biết rằng những nợ xấu do các công ty nhà nước phá sản là cái nợ mà cả dân tộc phải trả — trong khi đó các đảng viên thì tiền đầy túi và gửi ra nước ngoài để chuẩn bị cho cuộc sống sau khi đất nước thực sự bị chiếm đóng bởi Trung Quốc?

Dĩ nhiên những đảng viên này không nghĩ rằng mình bị nô lệ hay đang làm nô lệ cho đảng CSVN. Suy nghĩ này cũng giống như suy nghĩ của tổ chức đảng CSVN. Đảng viên đảng CSVN cho rằng mình là những ông chủ có đầy quyền hành trong tay và từ cái quyền hành đó có thể làm bất cứ chuyện gì. Từ chuyện lập ra những thứ quỹ với bất cứ cái tên nào đó để bắt người dân đóng góp tiền vào quỹ, đến chuyện đưa ra những thứ thuế mà người dân hoàn toàn không biết có thật hay không có thật. Từ chuyện đánh đập người dân, hoặc cảnh sát giao thông đậu xe giữa đường và người lái xe phải tránh qua lộ khác thì bị bắt lại — thổi phạt là chạy xe không đúng lộ nhằm mục đích lấy tiền của dân để bỏ vào túi. Từ chuyện xông vào nhà những người bất đồng chính kiến với đảng cầm quyền để đưa những tan chứng hoàn toàn bịa đặt để bắt giam, đến chuyện đưa ra những bộ luật 79, 88, 245, 258 hoàn toàn đi ngược lại với hiến pháp mà chẳng có một vị nào trong bộ tư pháp lên tiếng.

Những vị nằm trong bộ tư pháp để xét xử những tội phạm — ngoài một số người có khả năng, số còn lại hoàn toàn đóng vai một người nô lệ tích cực để bảo vệ hệ thống nhà nước độc tài, phục vụ ông chủ là đảng CSVN. Ngay cả những vị có khả năng trong ngành luật pháp được đào tạo từ nước ngoài — sẵn sàng bán đứng lương tâm của một người học luật để đứng về phía nhà cầm quyền, đưa ra những bản án mà chính các vị đó biết rằng sai trái nhưng bởi bản tính nô lệ đã có sẵn — cho nên nhắm mắt làm ngơ để bộ máy cầm quyền dùng luật rừng, đi ngược lại bản hiến pháp, đi ngược lại giá trị của Con Người và chà đạp quyền tự do nguyên thủy của Con Người đã có từ thời nguyên thủy, cái thời mà đảng CSVN chưa hề ra đời.

Những vị trong cái gọi là Quốc Hội đại diện cho dân nhưng thực tế cái Quốc Hội đó tiếm dụng từ ngữ đại diện cho dân để đưa ra những chính sách phục vụ cho đảng và phục vụ cho chính cá nhân những vị trong cơ chế Quốc Hội. Những trò hề rẻ tiền mà những người trong Quốc Hội bầu với Tín Nhiệm Cao, Tín Nhiệm Thấp, Tín Nhiệm thấy rõ được mục đích của Quốc Hội là mèo khen mèo dài đuôi. Tại sao không để chính người dân bỏ phiếu tín nhiệm hay không tín nhiệm mà lại chơi cái trò chạy trốn trách nhiệm đó? Mà thực ra đâu cần phải để người dân bỏ cái phiếu tín nhiệm đó. Tất cả những vị trong cái gọi là Quốc Hội đều thấy rõ là mình không phải đại diện cho dân cho nên không cần cái tiếng nói chân thật của người dân. Với bản tính nô lệ đã ăn sâu vào trong máu cho nên các đảng viên phải tự Tín Nhiệm với nhau để khoe với ông chủ (Đảng CSVN) mình luôn luôn là người trung thành với đảng và thực thi câu “còn đảng còn mình” bằng mọi hình thức cho dù bán cả đất nước cũng chẳng sao.

Những đảng viên nào không chịu làm nô lệ cho đảng thì sẽ bị cô lập, sẽ mất đi quyền hành và nếu cần thủ tiêu những đảng viên không trung thành này — đảng cũng sẵn sàng làm điều đó nếu thấy cần thiết phải sử dụng bạo lực với chính đảng viên tại chức hay đã về hưu. Cái chết của Trung Tướng Phan Bình, Cục Trưởng Cục Quân Báo, sau khi bị Lê Đức Anh tước mất quyền hành, thì bị chết ngày 13 tháng 12 năm 1987 tại Sài Gòn do một viên đạn bắn vào đầu mà nhà cầm quyền Việt Nam cho rằng Trung Tướng này tự sát. Cái chết đột ngột của Thủ Tướng Phạm Hùng tại Sài Gòn ngày 10 tháng 3 năm 1988 trong lúc vẫn còn tại chức. Gần nhất là cái chết của Tướng Công An Phạm Quý Ngọ và Cục Trưởng Cục Đường Sắt, Nguyễn Hữu Thắng. Sự đầu độc bằng chất phóng xạ được sử dụng cho ông Nguyễn Bá Thanh, Ủy Viên Trung Ương Đảng là những thí dụ điển hình là đảng CSVN tàn bạo với chính đảng viên của mình nếu đảng viên không chịu làm nô lệ cho đảng. Chính vì thế những đảng viên đang nằm trong hệ thống đảng là những người nô lệ rất tích cực để giúp cái tổ chức đảng sống còn đến hôm nay.

Tính nô lệ của người dân Việt Nam

Với chính sách khủng bố, đàn áp, tù tội đã tạo sự sợ hãi nằm trong lòng mỗi người dân đang sinh sống tại Việt Nam. Sợ bởi nghĩ rằng mình chỉ là một cá nhân không làm được gì. Sợ bởi muốn bản thân và gia đình mình được yên. Và rồi số đông trở nên thụ động, ù lì; sẵn sàng làm theo, nghe theo những gì nhà cầm quyền muốn dù rằng người dân biết rằng đó là những cái phi lý.

Sự sợ hãi thường đưa ra đến hai kết quả: một là chống lại để được sống còn, hai là tình nguyện làm nô lệ để được sống còn. Và 99.99 % người dân Việt Nam chọn thái độ thứ hai, tức là im lặng để sống đời nô lệ, để mặc cho các đảng viên đảng CSVN muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai thì bắt, muốn lấy tài sản ai đó thì mặc kệ.

Những người nằm trong bộ máy cầm quyền không là đảng viên đã đóng một vai trò nô lệ rất quan trọng để bộ máy cầm quyền độc tài này tồn tại. Những người này được hưởng những bổng lộc để tích cực làm người nô lệ cho đảng viên đang nắm những chức vụ quan trọng trong bộ máy cầm quyền. Những giáo viên nằm trong hệ thống giáo dục sẵn sàng thực thi chính sách giáo dục nô lệ nhằm đào tạo ra thế hệ mang nô lệ tính để phục vụ cho đảng và bộ máy cầm quyền. Một đội ngũ truyền thông, báo chí thực thi chính sách ru ngủ, tuyên truyền những điều hoàn toàn sai với thực tế nhằm mục đích ngu dân hóa để người dân tiếp tục chọn kiếp sống nô lệ của thời đại mới. Một đội ngũ y tế nô lệ cho đồng tiền mà không cần biết mạng sống của người khác ra sao. Một tập đoàn kinh tế sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để tạo ra đồng tiền mà không cần biết sự ảnh hưởng của môi sinh hay mạng sống của người khác.

Những thường dân tình nguyện làm nô lệ cho đảng cầm quyền bằng cách sẵn sàng báo cáo cho nhà cầm quyền biết bất cứ những gì mà nhà cầm quyền muốn biết từ bất cứ gia đình nào, làng xã nào, cá nhân nào. Sự tình nguyện làm nô lệ này được trả lại là sự yên thân cho chính bản thân mình, dù rằng sự yên thân này chỉ là sự tạm thời.

Người chủ của thời nô lệ xa xưa hành hạ người nô lệ, ngay cả giết người nô lệ mà những người nô lệ khác đứng nhìn, không dám làm gì, bởi nghĩ rằng mình không có khả năng để cứu người cùng cảnh ngộ. Tại Việt Nam thì hình ảnh nô lệ được thể hiện qua thái độ vô cảm. Vô cảm trước những đánh đập, hành hạ, giết chết người ở các đồn công an, hoặc trên đường phố. Vô cảm trước những cuộc biểu tình của dân oan. Vô cảm để sẵn sàng giết người trộm chó còn những người bán cả dân tộc đất nước thì lại không dám làm gì.

Nô lệ được thể hiện qua thái độ im lặng hoặc chửi đổng bởi những sai trái của nhà cầm quyền nhưng khiếp sợ trước những hành động của nhà cầm quyền đối với những cá nhân khác — để rồi chính mình không dám cùng những người có cùng cảnh ngộ để đứng lên, chống lại hình thức nô lệ kiểu mới của hôm nay.

Nô lệ thể hiện qua thái độ chạy theo đồng tiền, đua đòi của cuộc sống và sẵn sàng a dua với cái ác nếu có thể tạo ra được đồng tiền cho mình được sống sướng hơn.

Dĩ nhiên sẽ có người không đồng ý với nhận định của sự nô lệ này (người dân tình nguyện làm nô lệ). Cái vấn nạn là chúng ta không dám nhìn nhận cái thực tế là cả dân tộc đang sống đời nô lệ. Chính sự trốn chạy sự thật này đã không ít thì nhiều giúp cho đảng cầm quyền tiếp tục áp dụng chính sách nô lệ lên trên đại khối dân tộc Việt của hôm nay.

Phương cách thoát nô lệ tính của dân tộc

Một đất nước bị nô lệ từ trên xuống dưới thì để thoát được nô lệ tính này phải bắt đầu từ dưới lên trên. Có nghĩa là phải bắt đầu từ những người dân thấp cổ bé miệng đã tình nguyện sống cuộc đời nô lệ từ mấy chục năm qua. Nhà cầm quyền Việt Nam sẽ không bao giờ thay đổi nếu người dân tiếp tục chọn nếp sống nô lệ của hôm nay. Muốn làm được điều này cần có những người tiên phong chỉ rõ cho người dân thấy được sức mạnh của mình.

Khi công an đến nhà ai đó bắt bớ, cả làng, cả xóm bỏ hết công việc để chạy lại xem sự kiện như thế nào. Nhà cầm quyền VN không thể nào bắt người vô cớ và cũng không thể dựa vào những bộ luật đi ngược lại bản hiến pháp của Việt Nam. Chúng ta, những người dân thấp cổ bé miệng, phải đoàn kết lại với nhau mới có thể tạo ra sức mạnh để chống lại những sai trái của nhà cầm quyền. Không thế nào tiếp tục để họ lấy nhà, lấy đất và bồi thường với giá rẻ mạc để bán lại với giá ngàn lần mà họ đã đòi thu mua từ chúng ta.

Chúng ta đòi hỏi cơ quan công an điều tra những vụ đánh người bị thương tích và nếu họ không làm điều này, chúng ta vận động cả làng, cả xóm, cả thành phố đến nơi cơ quan công an để đòi hỏi công bằng và lẽ phải. Không thể nào tiếp tục đòi hỏi với con số người quá nhỏ bởi sẽ bị lực lượng công an đè bẹp với con số đông hơn.

Chúng ta phải sẵn sàng hy sinh, loại bỏ sự sợ hãi, cùng nhau với những tổ chức xã hội dân sự tranh đấu đòi lại quyền làm Con Người mà chúng ta đã mất từ mấy chục năm qua. Nếu cuộc biểu tình đòi hỏi công lý hôm nay thất bại và bị công an đàn áp thì cuộc biểu tình của lần sau phải đông hơn để tạo thêm sức mạnh chống lại lực lượng công an. Phải thấy được sức mạnh của chính mình. Chúng ta không cần súng đạn trong cuộc đấu tranh thoát tính nô lệ của hôm này mà chúng ta cần tấm lòng, cần niềm tin vào lẽ phải, không nản lòng khi thất bại. Sự thất bại sẽ tạo cho chúng ta thêm niềm tin, thêm sức sống để cùng nhau đoàn kết chống lại cái ác; chống lại những chủ nhân ông tình nguyện làm nô lệ cho Trung Quốc và bắt buộc chúng ta làm nô lệ cho họ.

Khi 87 triệu người dân nhập cuộc để giành lại quyền tự chủ của chính mình, thoát khỏi đời sống nô lệ thì hệ thống nô lệ hóa từ bên trên sẽ sụp đổ. Hãy mạnh dạn để cùng nhau tranh đấu thoát khỏi đời sống nô lệ của hôm nay, thoát khỏi sự đô hộ kiểu mới của Trung Quốc. Đây là sự lựa chọn duy nhất mà chúng ta cần phải làm ngay từ thời điểm hôm nay để thoát khỏi căn bệnh nô lệ của dân tộc.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 1 năm 2015

Dallas, TX

www.nganlau.com

 

 

 

 

Advertisements

8 responses to “Căn Bệnh Nô Lệ

  1. “cùng nhau với những tổ chức xã hội dân sự tranh đấu”

    Nhưng bản chất của các tổ chức xã hội dân sự không phải là tranh đấu thì sao ?

    Bác này ở Mẽo chắc biết đến Blue Balls

    Bác mới nói sự nô lệ của đảng viên, nhưng sao bác không xem xét mấy tổ chức xã hội dân sự là do ai tổ chức ? Bác muốn tớ đem về đây những nguyên tắc/điều lệ trên chính những websites của mấy tổ chức xã hội dân sự không ? Kể vài điều lệ đưa cay (đắng) nha: phản biện theo hiến pháp và pháp luật Xã Hội Chủ Nghĩa, không chống đối, không lật đổ, khuyến khích Đảng, chính chủ của chú phỉnh trong những biểu hiện tích cực … Tức là có đấu tranh cho lắm thì vẫn chình ình nguyên con chính bộ máy đã và đang nô lệ hóa con người và dân tộc .

    Bác vừa kể 1 loạt, càng đọc càng đã con mắt, tự nhiên chêm “xã hội dân sự” vô làm mất hết cả hứng thú, có khác gì Blue Balls!

    • Các tổ chức xã hội dân sự tại VN có con số không phải nhỏ. Nếu cho rằng tất cả đều là của đảng dựng ra thì khó mà tin — bởi tất cả những tổ chức xã hội dân sự này vẫn đang bị đảng tìm đủ mọi cách đàn áp, khủng bố tinh thần. Dĩ nhiên tổ chức xã hội dân sự do đảng dựng ra có khả năng xảy ra chứ không phải không. Và nếu có, người đấu tranh đủ sáng suốt để nhìn ra — từ đó tự quyết định cho mình là nên ủng hộ hay không ủng hộ tổ chức xã hội dân sự do đảng dựng ra. Nhưng cũng đừng vì chuyện này mà vội vàng phán quyết là tất cả các tổ chức xã hội dân sự trong nước do đảng dựng ra. Bởi sự phán quyết này sẽ làm lợi cho đảng cầm quyền và cũng là điều mà đảng cầm quyền muốn mọi người nghi ngờ về các tổ chức xã hội dân sự tại VN. Đấu tranh hôm nay phải mở con mắt chứ không thể nhắm mắt như đầu thế kỷ thứ 20 để kết quả là một đảng nô lệ đang cai trị và tình nguyện làm thái thú cho Tàu.

      • Phần lớn không do đảng dựng, chỉ do những đảng viên -đọc lại lời của bác về tư duy nô lệ của đảng viên- phụ trách hoặc kiêm nhiệm những nhiệm vụ phụ trách về tư tưởng, tổ chức … một hình thức Đảng và nhân dân (không viết hoa, để chỉ thời nhân dân không được viết hoa) cùng làm . Đảng không đàn áp thật sự, mà để giúp cho những tổ chức xhcn đó làm tốt nhiệm vụ Đảng giao, chỉ đàn áp những cá nhân Đảng cho là có hại, hoặc đang đi chệch đường hướng để họ biết mà sửa đổi tư duy của mình . Nếu quan sát truyền thống và văn hóa Đảng từ trước tới giờ, có nghĩa không có lợi cho Đảng sẽ được/bị tiêu diệt, thì ta phải kết luận sự tồn tại những tổ chức xhds với những tiêu chí đăng rõ ràng trên những trang mạng rất có lợi cho Đảng . Tuyệt vời hơn nữa, Đảng không cần bỏ tiền ra nuôi đám này, tự chúng đánh lừa dân hải ngoại để lấy tiền hoạt động có lợi cho Đảng .

        “Người đấu tranh đủ sáng suốt”!?? Bác có đủ sáng suốt không ? Nếu “người đấu tranh đủ sáng suốt” thì đảng Cộng Sản đã tiêu từ lâu, còn gì mà tồn tại cho tới ngày hôm nay để truyền bá tư duy nô lệ cho hầu hết tất cả mọi người .

        Nghi ngờ là làm lợi cho đảng cầm quyền, tin tưởng 1 cách mù quáng còn có lợi cho Đảng hơn nữa .

        Đấu tranh hôm nay phải mở con mắt, nhưng không nên đọc những tiêu chỉ, những nguyên tắc hoạt động … của các tổ chức xhds. Vì đọc những thứ đó chỉ dấy lên nỗi nghi ngờ . Người đấu tranh hôm nay đứng trước 1 dilemma, nghi ngờ thì có lợi cho Đảng, nhưng đọc những lời lẽ đó thì quá thối . Theo còm -chứ không theo bài- tác giả thì người đấu tranh cần bịt mũi hoặc phải đeo khẩu trang .

        Cái mà mọi người cần, theo tôi và (hy vọng) cả ý trong bài -ngoại trừ câu Blue Balls-, dân ta nên mở ra những tổ chức độc lập, khắt khe với tất cả các đảng viên, nhất là loại lão … thành cách mạng (đảng viên lão … thành cách mạng không khác gì cáo già … thành tinh). Chỉ nhận những đảng viên sau khi họ chứng minh lòng thành với dân tộc bằng cách bỏ đảng, bỏ sổ hiu, và bớt những lời lẽ yêu Bác Hồ và Đảng Cộng Sản lại . Hay theo ý bài của chính bác, chỉ nhận họ sau khi họ tự gột bỏ tư duy nô lệ của mình. Chừng đó tôi mới tin .

        Còn không, cuối con đường tranh đấu vẫn là ủng hộ đảng Cộng Sản và, vì vậy, trở thành nô lệ của Tàu .

      • Con Người ai cũng mắc phải sai lầm. Những người đã từng tham gia trong đảng CSVN nếu đã thấy sai lầm và đứng lên chống lại đảng, thành lập tổ chức xã hội dân sự để đấu tranh thì đó cũng là một điều tốt. Những tổ chức xã hội dân sự nếu làm lợi cho đảng cầm quyền, có lẽ những người như bạn, hoặc những người khác đấu tranh trong nước hay ngoài nước sẽ thấy được chuyện này và sẽ tẩy chay bất cứ tổ chức xã hội dân sự nào làm tay sai cho đảng CSVN. Đồng ý với bạn ở một điểm là những người đã từng sống đời sống con vẹt, tuyên truyền cho CS nay viết những hồi ký thì chúng ta nên đặt câu hỏi là hồi ký có bao nhiêu là thật, có bao nhiêu là giả? Và với cái tuổi trên 70 thì liệu trí nhớ còn nhớ bao nhiêu để ghi lại những sự kiện xảy ra 40 năm trước đó — cho nên khó mà tin tất cả những gì mà người viết hồi ký viết.
        Trở lại về các tổ chức xã hội dân sự, mỗi người Việt sống trong nước tự quyết định cho chính mình sẽ làm gì với các tổ chức xã hội dân sự trong nước. Thái độ ngồi chờ, không làm gì sẽ không giải quyết được gì. Vấn đề là các tổ chức xã hội dân sự có đủ lớn mạnh, đủ sức kêu gọi hằng trăm ngàn, hằng triệu người đứng lên biểu tình hay không lại là câu hỏi chờ đợi thời gian trả lời. Một điều khẳng định là với những cuộc biểu tình quá ít người như hiện nay sẽ là những món ăn ngon cho Công An. Nếu các tổ chức xã hội dân sự trong nước kêu gọi mọi người biểu tình đòi quyền tự quyết nhưng chẳng ai tham dự thì sẽ không bao giờ thoát được sự nô lệ kiểu mới của hôm nay. Mong có sự đóng góp ý kiến của các tổ chức xã hội tại VN trên lãnh vực mà bạn đưa ra. Người Việt trong nước cần thấy được sức mạnh của chính mình, 87 triệu người dân vẫn mạnh hơn 3 triệu đảng viên. Nhưng sức mạnh đó phải được vận dụng thì mới có thể đưa đất nước thoát nền đô hộ của Trung Quốc hiện giờ. Và như bài viết đã nói, muốn thoát nô lệ phải bắt đầu từ bên dưới. Người dân ngày nào còn hợp tác, tiếp tục hối lộ, tiếp tục im lặng thì ngày đó đời sống nô lệ của chính người dân vẫn còn. Và đất nước sẽ thuộc về Tàu trong một thời gian không xa lắm. Các tổ chức xã hội dân sự tại VN là những điểm khởi đầu và điểm khởi đầu này thành công hay không là do chính những người trong nước quyết định. Chúng ta, những người sống ngoài nước, chỉ đưa ra những nhận định với hy vọng mọi người Việt, đặc biệt trong nước, nhìn ra được vấn đề hầu cùng nhau giải quyết vấn đề. Bài toán Việt Nam hôm nay không đơn giản để giải quyết. Sẽ có nhiều bất đồng trên cách giải quyết bài toán VN nhưng đến một lúc nào đó, bất đồng sẽ ít đi để đi đến hành động. Chỉ có hành động mới thoát khỏi nô lệ của hôm nay.

      • Cám ơn bạn đã gửi phần link cho bài viết của ông Bùi Minh Quốc. Trong bài của ông Bùi Minh Quốc, vào ngày 3/3/15 đã có ba phản biện đủ để cho thấy là những người đấu tranh hôm nay sáng suốt hơn, chứ không mù oán hay tiếp tục tin vào một cái đảng đã lừa bịp từ 85 năm nay. Ông Bùi Minh Quốc có cái quyền đề nghị cho cái “đảng ta” mà ông đã từng tham gia vì cái lý tưởng mà ông dành cho cái “đảng ta” đó. Tuy nhiên, những người yêu nước nhưng không yêu bất cứ đảng nào đều nhìn nhận ra rằng — cái “đảng ta” mà ông Quốc nói đến nó không hề có như điều ông Quốc nói. Đảng CSVN kể từ ngày thành lập cho đến nay chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là của người nhân dân Việt Nam, vì lý tưởng tự do. Cho nên những đề nghị của ông Quốc chỉ làm cho nhiều người khác nghi ngờ cái khả năng của những tổ chức xã hội trong nước — bởi nghĩ rằng các thành viên trong các tổ chức xã hội dân sự tại VN đều giống như ông Quốc.

        Tác giả của bài viết (Căn Bệnh Nô Lệ) này vẫn tin rằng các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam sẽ phát triển mạnh hơn để tranh đấu cho cái quyền Con Người đã bị mất kể từ khi đảng CSVN ra đời đến nay. Và dĩ nhiên những người như cá nhân của ông Quốc — chắc khó mà có thể tồn tại ở một tổ chức xã hội dân sự — thật sự đấu tranh cho quyền Con Người, thoát khỏi nô lệ của hôm nay.

        Theo Wikimedia (bản tiếng Việt) cho rằng ông Bùi Minh Quốc là Phó Chủ Tịch Hội Nhà Báo Độc Lập tại Việt Nam. Và đã có rất nhiều người đặt nghi vấn cho cái Hội Nhà Báo Độc Lập này. Với những đề nghị của ông Quốc càng làm cho nhiều người đặt dấu hỏi thật lớn cho Hội Nhà Báo Độc Lập này. Liệu Hội Nhà Báo Độc Lập này có thực sự độc lập, có thực sự đi ra ngoài cái vỏ (think outside the box) của báo lề đảng hay không — thời gian sẽ trả lời. Nhưng chúng ta cũng đừng vì một hội này, hay vì một đề nghị của ông Bùi Minh Quốc — để đánh giá các tổ chức xã hội dân sự trong nước cà mè một lứa thì là một sự đánh giá không chính xác nếu không muốn nói là sai lầm.

      • Hình như bác cố tình không “muốn” nhìn là, để làm vừa lòng những người như ông Bùi Minh Quốc, đảng Cộng Sản chỉ cần trở lại thời Hồ Chí Minh & Võ Nguyên Giáp là đủ ?

        OK, cho bác “ráng” đọc thêm bài này để xem các xã hội dân sự mà bác đang mong mỏi đang đấu tranh cho cái gì

        http://www.ijavn.org/2015/03/vntb-du-luat-bieu-tinh-goc-nhin-khac.html

        Đọc xong bài này, bác có tin xã hội dân sự sẽ, trong một tương lai (cực kỳ) xa xăm nào đó, sẽ tổ chức biểu tình đòi quyền tự quyết cho nhân dân, hay sẽ đấu tranh để tất cả các cuộc tụ họp đông người diễn ra theo đúng ý Đảng muốn ?

      • Dù chưa đọc phần link mà bạn gửi nhưng xin thưa với bạn, người viết bài này vẫn tin là những tổ chức xã hội dân sự hiện tại và tương lai sẽ đóng một vai trò không nhỏ trong việc thoát khỏi ách nô lệ của hôm nay. Bạn không tin thì cũng là niềm tin của bạn. Không ai bắt bạn chối bỏ niềm tin đó. Nó cũng giống niềm tin của ông Quốc là cái “đảng ta” của ông Quốc sẽ tốt hơn cái “đảng nó” hiện giờ. Đó là niềm tin của mỗi người và người viết bài này tôn trọng niềm tin đó. Đúng hay sai thì thời gian sẽ trả lời. Cảm ơn sự đóng góp ý kiến của bạn và sẽ nhường lại phần đóng góp ý kiến sắp đến (nếu có) của bạn cho một độc giả khác trả lời. Một lần nữa xin cảm ơn bạn đã viếng thăm trang mạng Ngàn Lau này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s