Trách Nhiệm Con Người (Phần 2)

Trách nhiệm đối xã hội, đất nước và dân tộc

Trách nhiệm đối với xã hội, đất nước và dân tộc là điều rất là bao la, khó nói. Tuy nhiên, chúng ta phải cùng nhau nhìn nhận vài điểm căn bản, để nhận định ra những trách nhiệm này.
Mỗi cá nhân trong xã hội là một thành viên để dựng lên xã hội đó. Và trong cái cộng đồng gọi là xã hội này, mỗi người trong cái cộng đồng xã hội này phải có trách nhiệm để bảo đảm sự sống còn của những thành phần sống trong xã hội đó. Nếu một xã hội mà không ai chịu nhận lãnh trách nhiệm thì sẽ là một xã hội loạn; ai muốn làm gì thì làm, không ai chịu trách nhiệm với bất cứ ai thì là một xã hội của thời nguyên thủy loài người; một xã hội không có chính quyền, một xã hội mạnh được yếu thua.

Trách nhiệm trước tiên của một thành viên trong xã hội là hoàn thành đúng vị trí của mình trong xã hội. Có nghĩa là vị bác sĩ phải làm tròn trách nhiệm của một vị bác sĩ trên lãnh vực nghề nghiệp với câu châm ngôn “lương y như từ mẫu”, xem chuyện cứu người quan trọng hơn đồng tiền phải nhận vào và sẵn sàng cứu người cho dù người đó không có tiền để trả công cho người y sĩ. Người giáo chức phải làm tròn bổn phận của mình trong công việc dạy dỗ học sinh; đồng thời cũng là một tấm gương tốt để học sinh có thể dựa vào đó mà học hỏi nhằm mục đích trở thành một người tốt trong xã hội mai sau. Người làm công việc truyền thông cần phải mang tôn chỉ là tôn trọng sự thật, đưa ra những thông tin chính xác với thực tế và sẵn sàng đối đầu với thành phần lãnh đạo quốc gia khi mà thành phần này đi ngược lại cái hợp đồng mà tập thể nhân dân đã giao phó cho họ; khi mà thành phần lãnh đạo này trở thành độc tài, bán nước, hại dân. Cán bộ nhà nước phải làm đúng trách nhiệm của mình do người dân giao phó, đồng thời phải công minh trong việc xử lý những vụ vi phạm luật pháp, không bao che cho thành phần cầm quyền cũng như thành phần xấu trong xã hội. Thành phần lãnh đạo quốc gia phải phục vụ lợi ích của tập thể quần chúng; tạo điều kiện để mọi người, mọi thành phần có thể đóng góp ý kiến trong việc điều hành quốc gia; đồng thời phải chịu trách nhiệm trước những sai lầm trong việc điều hành quốc gia và sẵn sàng chấp nhận từ chức để một thành phần lãnh đạo mới có đủ khả năng thay thế mình. Thành phần quần chúng cũng phải làm đúng trách nhiệm của mình trong xã hội, nghĩa ngoài những công việc hằng ngày để tạo ra tiền sinh sống, quần chúng cần phải quan tâm đến những thành phần khác trong xã hội, để tố cáo những thành phần xấu đang làm hại đến xã hội, hoặc lên tiếng cùng với các thành phần khác trong xã hội, khi mà cuộc sống của nhiều người đang bị đe dọa do thành phần lãnh đạo quốc gia đi ra ngoài cái hợp đồng mà tập thể nhân dân giao cho họ.

Trách nhiệm kế đến là những thành phần ưu tú trong xã hội gồm có các vị làm trong ngành y tế, giáo dục, luật pháp, khoa học, truyền thông, văn hoá, các cơ quan từ thiện phi chính phủ, các cơ quan hành chính của nhà nước, cơ quan trung ương của bộ máy cầm quyền và một số tổ chức khác. Tất cả thành phần này phải chịu trách nhiệm trước những điều luật do các nghiệp đoàn đưa ra — nhằm bảo đảm chất lượng của các cá nhân trong thành phần ưu tú này trong xã hội, nhằm tạo sự tin tưởng của tập thể quần chúng với các thành phần ưu tú này. Những thành phần ưu tú này cần phải có một cơ quan đặt ra để tự kiểm soát lẫn nhau, đưa ra những điều luật để tránh các thành viên trong nghiệp đoàn trở thành những thành viên xấu, thiếu chất lượng, gây ảnh hưởng đến an sinh của tập thể quần chúng. Và nếu thành viên nào vi phạm luật thì sẽ bị đuổi ra khỏi ngành nghề và giấy phép hành nghề sẽ bị rút đi. Đây là một trách nhiệm mà các nghiệp đoàn ưu tú này tại các quốc gia tân tiến, dân chủ đều có cho thành viên của nghiệp đoàn mình.

Các công ty cũng phải có trách nhiệm với xã hội do những sản phẩm mình tạo ra. Nếu sản phẩm tạo ra có ảnh hưởng đến sức khỏe của người dân, hoặc công ty trong quá trình tạo ra sản phẩm làm môi trường bị thiệt hại — thì công ty phải có trách nhiệm với những ai bị thiệt hại do sản phẩm công ty tạo ra; hoặc do môi sinh thiệt hại đưa đến ảnh hưởng y tế và tài chính của người dân thì công ty phải chịu trách nhiệm trước những thiệt hại này của người dân. Trách nhiệm này sẽ làm cho công ty cẩn thận hơn trong việc tạo ra sản phẩm cũng như quan tâm đến môi trường của cuộc sống. Cơ quan nhà nước là đơn vị đưa ra những luật lệ để kiểm soát các công ty nhằm mục đích bảo đảm quyền lợi về an sinh cho quần chúng trên lãnh vực môi sinh, sức khoẻ.

Trách nhiệm bảo vệ môi trường là trách nhiệm dành cho tất cả mọi người, không nhất thiết chỉ là các công ty sản xuất sản phẩm. Chính vì thế mọi người dân đều phải biết trách nhiệm này là gì, và cần phải làm gì trước trách nhiệm trên. Môi sinh thường ảnh hưởng đến số đông và gồm có không khí, nước, rừng. Khi mà một nông dân sử dụng phân hóa học, thuốc xịt sâu quá nhiều sẽ tạo ra tình trạng thuốc hóa học chảy ra sông và ảnh hưởng đến nước cũng những sinh vật sống trong nước. Khi mà một công ty hay cá nhân nào đó phá rừng không có giấy phép, cuối cùng thì rừng chẳng còn cây và khi mưa xuống sẽ tạo ra lũ lụt ở những vùng dân cư sinh sống bên cạnh rừng. Khi mà nhớt xe, bình điện xe bỏ bừa bãi trong đất, hoặc dưới sông thì sẽ tạo ra một ảnh hưởng đến nước cũng như sinh vật sống trong nước gồm cả sức khoẻ của con người. Cho nên trách nhiệm này phải được sự nhắc nhở thường xuyên của các cơ quan truyền thông, cũng như các cơ quan nhà nước có trách nhiệm trong việc thực hiện và có kế hoạch bảo vệ môi sinh. Ai đó tố cáo một công ty hay cá nhân nào đó vi phạm môi trường tức là cá nhân đó thực hiện trách nhiệm của mình đối với xã hội trên lãnh vực môi sinh.

Trách nhiệm đối với chính dân tộc của mình. Đây là trách nhiệm không phải chỉ trong thời chiến mà là trách nhiệm ngay cả thời bình. Trách nhiệm đó chính là chúng ta không thể nào đánh đập dân tộc mình, đánh người dân của mình khi người dân đó không có hành động làm ảnh hưởng đến sinh mạng của chúng ta. Bất cứ ai, cho dù là các cá nhân được người dân giao phó nhiệm vụ lãnh đạo đất nước, không thể nào làm chuyện đánh đập dân tộc mình, đàn áp dân tộc mình. Chỉ có kẻ ngoại xâm mới làm chuyện đánh một dân tộc khác, đàn áp một dân tộc khác. Cho nên, là người Việt Nam, ai cũng phải có trách nhiệm đối với dân tộc mình. Bất cứ ai, bất cứ đảng phái nào, bất cứ nhà cầm quyền nào làm chuyện bắt bớ, đàn áp người dân của chính mình, đánh đập những người không một vũ khí trong tay, hoặc tàn bạo với dân tộc mình bằng chính sách ngu dân, nhồi sọ thì chúng ta phải có trách nhiệm đứng lên để đấu tranh — mục đích tạo ra một nhà cầm quyền biết bảo vệ dân tộc mình, biết trách nhiệm đối với dân tộc mình.

Trách nhiệm con người tại Việt Nam

Sau khi nhận định những trách nhiệm của Con Người trong xã hội, gia đình, quốc gia — thì có lẽ chúng ta nên nhìn về thực tế tại Việt Nam — để đánh giá những trách nhiệm nói bên trên ra sao.

Trong bài viết mang tựa đề Con Người Việt Nam Hôm Nay trên trang mạng này đã đưa ra nhận định đầu tiên là Con Người Việt Nam Sống Hôm Nay Mà Không Nghĩ Đến Ngày Mai. Và chính vì cái quan niệm này, chính vì phải quần quật lo cho cuộc sống của bản thân hoặc gia đình, những người làm cha mẹ, hoặc ông bà đều không có thời gian để thực hiện chuyện dạy dỗ con cái. Chuyện giáo dục của con cái hoàn toàn khoán cho nhà trường. Khi mà bố mẹ đã không làm tròn trách nhiệm dạy dỗ con cái (ngoài cái trách nhiệm tài chính) thì kết quả là tạo một xã hội không biết đúng sai — phải quấy. Chưa kể con cái thấy bố mẹ làm chuyện lừa gạt người khác để tạo ra đồng tiền. Con cái sẽ học hình ảnh này và cho rằng chuyện lừa gạt người khác cũng là chuyện rất bình thường. Cuối cùng thì bố mẹ đã đóng góp một phần không nhỏ trong việc tạo ra một xã hội ai cũng vô trách nhiệm với chính bản thân cũng như với chính dân tộc của mình.

Nói về nhà trường thì bộ giáo dục cũng chẳng quan tâm đến sự giáo dục học sinh. Thành phần giáo chức cũng như thành phần lãnh đạo trong bộ giáo dục, chỉ có một số nhỏ thực sự quan tâm đến chuyện giáo dục Con Người. Tuy nhiên, thành phần này là con số nhỏ, quá nhỏ và ý kiến của thành phần này chẳng được quan tâm. Ngược lại con số giáo chức dạy để cho có dạy, dạy để có thể dạy thêm bên ngoài kiếm tiền nuôi bản thân, dạy những điều mà chính người giáo chức không hề tin tưởng là con số giáo chức rất lớn trong ngành giáo dục. Vì lệnh bên trên đưa ra, các vị giáo chức phải thực hiện cuộc sống của một con vẹt. Lập đi lập lại những gì mà đảng và cơ quan lãnh đạo giáo dục muốn phải giảng dạy, cho dù những điều giảng dạy đó thực sự không có giá trị thực tế, hoàn toàn đi ngược lại thực tế. Chính vì hệ thống giáo dục để phục vụ chế độ, phục vụ đảng CSVN, dạy những điều hoàn toàn sai với thực tế của thế giới, đã đưa đến một tầng lớp người trong xã hội kém khả năng, thiếu suy nghĩ độc lập, thiếu tinh thần sáng tạo, không có những quyết định trên lãnh vực việc làm cũng như tinh thần làm việc chung (xem bài Giáo Dục Việt Nam, Mối Quan Tâm Trong Việc Đào Tạo Con Người để hiểu rõ thêm về giáo dục tại VN). Nói chung hệ thống giáo dục Việt Nam là một hệ thống vô trách nhiệm đối với học sinh, và có nhiều trách nhiệm đối với đảng và bộ máy cầm quyền dù rằng những trách nhiệm này đi ngược lại trách nhiệm của một nhà giáo chức đối với lãnh vực đào tạo Con Người.

Đối với các công ty thì thay phiên nhau để làm tiền cho chính bản thân mà không cần biết sẽ thiệt hại đến môi trường, sức khoẻ của người dân ra sao. Những công ty ăn tiền hối lộ để đưa người dân ra nước ngoài làm việc mà không cần biết là việc làm ở nước ngoài có đủ để lấy lại số tiền mà cá nhân đó đã bỏ ra cho công ty đó hay không. Những công ty không chịu trách nhiệm trước thân chủ Việt Nam của mình mà trái lại sẵn sàng a dua với những ông chủ ngoại quốc để bóc lột, trấn áp người Việt làm việc tại nước ngoài. Bao nhiêu người đã ra nước ngoài làm việc để rồi bị tàn tật, bị đuổi việc sau vài tháng làm việc và rồi tiền mất (tiền lo lót đi ra nước ngoài làm việc) tật mang (tàn tật không thuốc men, không bồi thường)? Con số này chẳng một ai trong bộ máy cầm quyền làm con số thống kê.

Bộ máy nhà nước, các cơ quan quốc hội, cơ quan công an — tất cả điều làm việc không có trách nhiệm. Công an đánh đập người dân, không một cơ quan nhà nước nào truy tố chuyện đánh đập này. Đảng CSVN bán nước, vi phạm hiến pháp, chẳng một ai trong bộ tư pháp lên tiếng để trừng phạt đảng CSVN. Các vị chánh án trong cơ quan tư pháp a dua với đảng cầm quyền để chấp nhận những nhân chứng, vật chứng giả tạo đưa ra và để rồi bắt những người vô tội bỏ tù vì nhiều lý do mà đảng cầm quyền, bộ máy cầm quyền muốn thực hiện chuyện bỏ tù đó.

Ngay cả trên lãnh vực hành chánh cũng thấy được rằng bộ máy nhà nước VN làm việc cẩu thả, vô trách nhiệm. Hãy lấy thí dụ một quyết định thu hồi giấy phép hoạt động báo chí của tờ báo Sài Gòn Tiếp Thị vào ngày 26 tháng 2 năm 2014. Một quyết định quan trọng thế mà không có địa chỉ cũng như số điện thoại của cơ quan đưa ra quyết định trên. Và nơi nhận chính, tức là tờ báo Sài Gòn Tiếp Thị, chẳng có địa chỉ và số điện thoại của tờ báo. Đây là những lịch sự tối thiểu để gửi một lá thư từ một cơ quan nhà nước đến một cơ sở tư nhân. Địa chỉ người nhận và người gửi hoàn toàn không có trong nghị quyết trên. Chẳng ai chịu trách nhiệm nếu nghị quyết đó đến hay không đến tay người nhận và người nhận cũng chẳng biết nghị quyết này từ đâu gửi đến. Có lẽ lối làm việc vô trách nhiệm này đã có từ lúc đảng CSVN ra đời, cho nên vẫn phải theo truyền thống làm việc vô trách nhiệm này của đảng.

Khi mà bộ giáo dục, nơi đào tạo Con Người, không có trách nhiệm trong việc đào tạo Con Người; khi mà bộ máy cầm quyền hoàn toàn không có trách nhiệm với bất cứ ai, sẵn sàng bỏ tù, đánh đập mà không bị trừng phạt thì sẽ dẫn đến chuyện người dân chẳng thèm quan tâm đến xã hội hiện tại. Chính vì sự không quan tâm này, người dân sẵn sàng đem gà cúm từ Trung Quốc để bán cho người Việt Nam. Con buôn Trung Quốc tha hồ đưa gà cúm, heo bệnh về thị trường Việt Nam tiêu thụ thay vì thủ tiêu những loại thú vật bệnh hoạn này. Cả nước hoàn toàn sinh hoạt theo bản năng của một con vật, mạnh được yếu thua, không cần biết xã hội ra sao, dân tộc ra sao. Sản phẩm Trung Quốc có hại đến sức khoẻ của người dân được buôn bán tự do trên khắp nẽo đường của đất nước. Kinh tế Việt Nam bị Trung Quốc thao túng. Chẳng một ai quan tâm đến chuyện này. Trái lại ai quan tâm lên tiếng chống Trung Quốc thì sẽ bị đi tù. Ai quan tâm lên tiếng vạch ra những tội vô trách nhiệm của các vị lãnh đạo VN thì sẽ bị đi tù vì làm ảnh hưởng đến tai tiếng của vị lãnh đạo quốc gia.

Một thành phần quan trọng khác trong xã hội đó là cơ quan báo chí — truyền thông, thay vì làm tròn trách nhiệm của một nhà báo, một cơ quan truyền thông để hạch hỏi những vụ buôn dân bán nước, thì thành phần này sẵn sàng làm tay sai cho bộ máy cầm quyền, làm những bồi bút viết lên những điều mà chính cá nhân đó hoàn toàn không tin — thế nhưng vẫn viết. Những cơ quan truyền thông nào đi ra cái truyền thống bồi bút thì sẽ bị rút giấy phép hành nghề và nặng hơn nữa là sẽ đi tù như nhà báo Trương Duy Nhất về tội bôi nhọ lãnh đạo, làm mất tin tưởng trong nhân dân. Xa hơn nữa là nhà báo Nguyễn Việt Chiến bị kết án tù 2 năm vào tháng 10 năm 2008 — khi mà nhà báo này đưa tin chính xác trong vụ hối lộ có cái tên là PMU 18.

Báo chí và cơ quan truyền thông trong nước có rất nhiều nhưng tất cả đều phải theo truyền thống đó là phục vụ đảng, phục vụ bộ máy cầm quyền, chỉ nói những điều được cho phép nói, và giỏi nhất là chuyện bôi nhọ các thành phần đấu tranh bất bạo động chống lại Trung Quốc, chống lại bộ máy cầm quyền độc tài, bán nước, hại dân hiện tại. Các báo chí và truyền thông VN chỉ giỏi nói láo, hoặc đưa những tin chó cán xe, xe cán chó mà không hề phân tích chi tiết tại sao dân oan đi đòi lại đất, tại sao công an đánh dân mà không một cơ quan báo chí nào hạch hỏi sự tàn bạo của công an, hoặc vận động người dân thưa kiện cơ quan công an, cơ quan nhà nước.

Có người lý luận rằng vì trách nhiệm tài chính với gia đình, bắt buộc cá nhân mình phải làm những điều trái với đạo lý làm người, làm hại đến xã hội để có tiền nuôi gia đình, nuôi con cái. Đây chỉ là lối nói để biện minh cho hành động của chính mình, thay vì nhận lãnh trách nhiệm với chính bản thân, với xã hội. Chính cái suy nghĩ này mà toàn bộ xã hội VN hiện giờ trở thành một xã hội vô trách nhiệm, vô cảm.

Để dân tộc Việt Nam được đứng lên và được sự nể trọng với thế giới, chúng ta cần có một xã hội mà mỗi người sống trong xã hội đó biết hoàn thành trách nhiệm của chính mình để tạo ra một xã hội Người, biết lo cho người hàng xóm của chính mình, người dân của chính mình, và sự sống còn của dân tộc mình. Ngày nào VN còn nằm dưới tay của một đảng độc tài, cho dù mang tên gì đi nữa, thì VN sẽ mãi mãi là một dân tộc bị Trung Quốc đô hộ kiểu mới với những thái thú người Việt Nam đang ngự trị trên khắp nẽo đường của đất nước. Chỉ có những thái thú Tàu gốc Việt này mới có thể đánh đập người VN không thương tiếc, bỏ tù người Việt Nam không cần quan tâm đến dư luận của thế giới.

Chúng ta hãy thức tỉnh để nhìn vào thực tế; để vận động một cuộc biểu tình đồng lúc ở khắp mọi nơi; để bắt kẻ cầm quyền thay đổi, làm việc có trách nhiệm và nếu không thì người dân sẽ chọn thành phần khác lên lãnh đạo đất nước. Đó là điều phải xảy ra thì xã hội VN mới có thể thay đổi khác hơn với hiện tại.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 3 năm 2014
Dallas, TX
 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s