Đọc bài  “Nhất thể hóa: Phân tích để lựa chọn mô hình” của Nguyễn Sĩ Dũng

CSVN lại một lần nữa dở kế “kim thiền thoát xác” bằng cách thay đổi mô hình nhà nước. Có thực sự CSVN muốn thay đổi hay không? Chúng ta phải nhìn vào điều 4 Hiến Pháp (sự độc tài của đảng CSVN) chứ không phải tổ chức nhà nước theo Tổng Thống chế hay Đại Nghị (Thủ Tướng). Chuyện đổi mới (thể chế) cho giống các nước dân chủ Tây Phương không có nghĩa VN sẽ biến thành dân chủ như các nước Tây Phương.

Đổi mới (hay dân chủ hóa) không phải từ trên xuống (thay đổi vai trò lãnh đạo của Tổng Thống hay Thủ Tướng) mà từ dân, từ Quốc Hội. Có thay vị lãnh đạo đất nước mà Quốc Hội (hay bầu cử Quốc Hội) với các ứng cử viên do Đảng CSVN chỉ định thì có gì khác đâu.

Đổi mới mà dân không có tiếng nói, báo chí vẫn bị kiểm soát, nhân quyền vẫn bị chà đạp, luật sự cãi cho bị cáo vẫn bị công an đánh đập, đe dọa thì … ai ra ứng cử. Không có đảng đối lập thì dân bị ép bầu cho ứng cử viên (đối lập) do đảng CSVN chỉ định thì có gọi là dân chủ chăng?

Dân chủ hay không là ở trình độ dân trí, CSVN ngu dân 40 năm, bầu cử hàng chục lần có thay đổi gì cho đất nước ngoại trừ hiệp ước Thành Đô: bán nước cho Trung Cộng vào năm 2020. Đàn áp để ngu dân nhưng rồi lãnh đạo cũng ngu luôn từ chủ tịch đảng CSVN, đến Tổng Thống (hay Chủ Tịch) rồi Thủ Tướng … càng thay càng ngu thêm. Cả Quốc Hội, tỉnh, xã … các vị đại biểu dân, những phát ngôn ngu không thể tưởng tượng được qua vụ  Formosa.

Ngu mà thích nói chữ: “Nhất thể hóa” là cái gì? Là đảng CSVN (nhất thể)  hóa thân vẫn là Nhất Thể Độc Đảng, độc tài?

Mô hình của Nga, Trung Cộng, Venuzuela … có gọi là dân chủ không?

Tại sao nhà nước CSVN chọn “thay đổi mô hình”? Hình dạng của nhà nước chỉ là bề ngoài. Thực chất nhà nước mới là đáng kể. Thực chất của đảng CSVN? Thực chất của con người CSVN. Tại sao CS khắp nơi cố bám vào dân tộc, công –nông dân, hứa hẹn những điều không bao giờ xảy ra.  Sau 100 thực hiện cách mạng Xô Viết mở đường cho các chế độ độc tài CS mà chỉ “thay đổi mô hình” thôi sao?

Sao không thay đổi con người CS, tư duy, biện chứng CS Duy Vật? Con người CS đại diện cho sự thất bại của lương tâm loài người nơi những cá thể đó. Bộ óc của người CS không còn lương tri,  cảm xúc (khóc chỉ là bi kịch phải đóng như Tố Hữu khóc Stalin để được coi như nhân tài của CSVN  hay như nhân dân Bắc Hàn mỗi khi thấy Kim chủ tịch xuất hiện). CS bóp chết bản chất Con Người, Con Người không còn cá tính, tất cả giống nhau dưới sự chỉ đạo của đảng CS. Vậy thì “thay đổi mô hình” đâu có xây dựng dân chủ.

Trả lại dân quyền, nhân quyền cho dân. Xây dựng Hiến Pháp và tôn trọng luật lệ: thuế, vệ sinh, y tế, an sinh xã hội …  và bài trừ tham nhũng. Đó là dân chủ.

Dân chủ không phải chỉ có đảng CSVN mới được nói, mới có ý kiến.

Dân chủ phải thực hiện qua giáo dục. Giáo dục đúng đắn phải trả lại sự thật lịch sử (nhất là từ 1930: khi tiền thân của CSVN xuất hiện). Sự thật về Hồ Chí Minh, về những sự giết hại các lực lượng không CS, về cải cách ruộng đất 1956, về cuộc xâm lăng Nam VN dưới chiêu bài Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, biến cố Mậu Thân, mùa hè đỏ lửa 1972, cuộc xâm lăng 1975  và sau đó: trại tập trung cải tạo, hủy hoại văn học Nam VN…

Sau 40 cai trị đất nước bằng cách tàn phá đất nước để lấy tiền bỏ túi, biến đảng thành giới Tư Bản Đỏ với hàng trăm nhà triệu phú mua nhà, mua cơ sở thương mại, đưa con cái du học tại nước ngoài …. Đảng CSVN thấy no đủ nên tìm cách đánh tháo: Thay đổi mô hình cai trị để phủi trách nhiệm hay để bán nước?

Đừng hy vọng thay đổi mô hình sẽ dẫn đến sự tham dự chính trị của những người không CS. Khi con cái của cán bộ Đảng, du học nước ngoài, trở về nước làm việc mà còn chịu không nổi, phải bỏ đi thì đổi mới chỗ nào. Hãy nghĩ thay đổi mô hình để biến cơ chế dân chủ Tây Phương thành công cụ mà kết quả sẽ là đại diện của Trung Cộng sẽ xuất hiện như đại diện dân  VN trong Quốc Hội VN một cách hợp pháp. Nhân dân VN và quân đội Nhân Dân VN sẽ trơ mắt ếch ra mà nhìn trò ảo thuật VN biến thành tỉnh Âu Lạc của thời đại 2000.

Đâu là hội nghị Diên Hồng?

Trần Công Lân

7-6-17

VA

Nhất thể hóa: Phân tích để lựa chọn mô hình

 

Nguyễn Sĩ Dũng

17/05/2017

Nếu nhất thể hóa là việc Đảng hóa thân vào Nhà nước, thì lựa chọn mô hình để nhất thể hóa là điều đầu tiên quan trọng nhất chúng ta phải làm. Bởi vì rằng, nếu chúng ta lựa chọn mô hình thủ tướng chế thì người đứng đầu Đảng sẽ phải làm thủ tướng như ở Anh, ở Nhật… Nếu chúng ta lựa chọn mô hình tổng thống chế thì người đứng đầu Đảng phải làm tổng thống như ở Mỹ, ở Indonesia…

Liên bang Nga và đa số các nước cộng hòa xô-viết trước đây đã lựa chọn mô hình tổng thống lưỡng tính trong quá trình chuyển đổi. Đặc điểm nổi bật của mô hình này là chính phủ vừa có tổng thống và vừa có thủ tướng. Quyền hành pháp được phân chia cho hai yếu nhân nói trên theo những tỷ lệ khác nhau tùy vào mỗi nước. Ảnh: Tổng thống Vladimir Putin, trái, và Thủ tướng Dmitry Medvedev của Liên bang Nga, tháng 5/2014. Nguồn: AP.

Mô hình thủ tướng chế còn được gọi là mô hình đại nghị gồm cộng hòa đại nghị và quân chủ đại nghị (quân chủ ở đây là quân chủ lập hiến). Nhiều người còn gọi mô hình này là mô hình Westminster theo tên của địa điểm nơi Chính phủ và Nghị viện Anh đặt trụ sở. Trong mô hình đại nghị, đảng nào thắng cử và có đa số trong quốc hội, thì đảng đó đứng ra thành lập chính phủ. Nghĩa là, đảng thắng cử vừa nắm cả quyền lập pháp và cả quyền hành pháp ở trong tay. Chính vì vậy, không có sự phân lập hay kiểm soát lẫn nhau rõ ràng giữa quyền hành pháp và quyền lập pháp trong mô hình đại nghị. Thực tế là trong mô hình này, quyền lập pháp và quyền hành pháp hòa lẫn (fusion) vào nhau. Đây là mô hình rất cần được cân nhắc khi tiến hành nhất thể hóa vì các lý do sau đây:

Một là, mô hình đại nghị đã mang lại sự thịnh vượng và phát triển cho nhiều nước nhất trên thế giới. Chúng ta có thể kể ra đây các nước như Anh, Úc, Canada, New Zealand, Đức, Thụy Điển, Đan Mạch, Nhật Bản, Singapore… (Nên chú ý là nhiều nước còn gọi đây là mô hình dân chủ đại diện).

Hai là, cách thức tổ chức hệ thống của chúng ta đang có khá nhiều điểm tương đồng với mô hình này. Có thể kể ra đây một số điểm tương đồng như: Đảng có đa số trong Quốc hội nên Đảng lựa chọn nhân sự cho Chính phủ và thực chất là thành lập Chính phủ; Đảng nắm cả quyền lập pháp và quyền hành pháp; Chính phủ hình thành trên cơ sở Quốc hội và chịu trách nhiệm trước Quốc hội…

Mô hình tổng thống chế còn được gọi là mô hình cộng hòa tổng thống. Trong mô hình này, chính phủ không hình thành trên cơ sở của quốc hội và cũng không chịu trách nhiệm trước quốc hội. Người dân bầu trực tiếp ra tổng thống và trao quyền hành pháp cho tổng thống. Người dân cũng bầu ra quốc hội và trao quyền lập pháp cho quốc hội. Nhiều người gọi đây là mô hình phân quyền cứng vì không có sự hòa lẫn giữa quyền lập pháp và quyền hành pháp. Tuy nhiên, cũng cần chú ý là trong mô hình này, nguyên tắc cơ bản vẫn không hoàn toàn là tam quyền phân lập, mà là cân bằng và kiểm soát lẫn nhau giữa các quyền. Ví dụ quốc hội thông qua luật thì tổng thống có quyền phủ quyết luật và tòa án có quyền phán xử về tính hợp hiến của luật. Mô hình cộng hòa tổng thống chỉ nên được coi là một mô hình được nêu ra để tham khảo. Lý do là vì ngoài nước Mỹ ra, mô hình này gần như đã không đưa lại sự thịnh vượng và phát triển cho bất kỳ một nước nào khác.

Sự kết hợp giữa mô hình đại nghị và mô hình tổng thống đã cho ra đời một mô hình thiết kế hệ thống thứ ba được nhiều nước trên thế giới áp dụng. Đó là mô hình tổng thống lưỡng tính. Đặc điểm nổi bật của mô hình này là chính phủ vừa có tổng thống và vừa có thủ tướng. Quyền hành pháp được phân chia cho hai yếu nhân nói trên theo những tỷ lệ khác nhau tùy vào mỗi nước. Tuy nhiên, quyền hoạch định những chính sách lớn và quyền về quốc phòng, an ninh và ngoại giao thường thuộc về tổng thống. Trong mô hình này, tổng thống thường có vị thế độc lập với quốc hội, nhưng thủ tướng và nội các của thủ tướng lại phải chịu trách nhiệm trước quốc hội. Đây là mô hình mà Liên Bang Nga và đa số các nước Cộng Hòa Xô-Viết trước đây đã lựa chọn trong quá trình chuyển đổi. Đối với chúng ta, đây cũng là mô hình rất cần tham khảo vì những lý do sau.

Một là, đây là mô hình duy nhất mà lịch sự hiện đại của thế giới đã ghi nhận là đưa được Hàn Quốc và Đài Loan từ thế giới thứ ba lên thế giới thứ nhất. Không có một mô hình thể chế nào khác nữa làm được điều này, ngoại trừ trường hợp mô hình đại nghị đối với Singapore. Tuy nhiên, Singapore thực chất là một thành phố vì quốc gia này rất nhỏ bé.

Hai là, thực chất chúng ta đã từng có mô hình tổng thống lưỡng tính theo Hiến pháp năm 1946. Trong nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thời đó chúng ta đã từng có Chủ Tịch nước và Thủ Tướng Chính Phủ đều nắm quyền hành pháp.

Như vậy, thực chất là có hai mô hình chúng ta có thể lựa chọn để nhất thể hóa giữa Đảng và Nhà nước. Đó là mô hình đại nghị và mô hình tổng thống lưỡng tính. Vấn đề là trong hai mô hình đó, mô hình nào sẽ phù hợp nhất cho chúng ta. Lựa chọn cuối cùng phụ thuộc vào ban lãnh đạo của đất nước. Chẳng ai trên thế giới này có thể lựa chọn thay cho chúng ta được.

Nguồn:

http://tiasang.com.vn/-dien- dan/Nhat-the-hoa-Phan-tich-de- lua-chon-mo-hinh-10639

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s