Nói Về Cái Chết

Chết mà vì nước, chết vì dân,
Chết đấng nam nhi trả nợ trần.
Chết buổi Đông Chu, hồn thất quốc,
Chết như Tây Hán lúc tam phân.
Chết như Hưng Đạo, hồn thành thánh,
Chết tựa Trưng Vương, phách hóa thần.
Chết cụ Tây Hồ danh chẳng chết,
Chết mà vì nước, chết vì dân

Xin mượn những vần thơ của cụ Phan Bội Châu để mở đầu bài viết này khi nói về cái chết.

Tháng trước đó chúng ta cùng nhau tìm hiểu về quan niệm sống và cũng mở đầu bài viết qua bài thơ nói về cái sống của cụ Phan Bội Châu. Tháng này chúng ta sẽ tìm hiểu về cái chết và chết như thế nào.

Con Người — cho dù sinh ra ở bất cứ nơi nào, bất cứ giống dân nào — đều phải qua bốn giai đoạn: Sinh, Lão, Bệnh, Tử. Không ai thoát khỏi bốn giai đoạn trên. Nói đến đây thì sẽ có người khó tính bảo rằng: có một số ít người sẽ bỏ giai đoạn Lão, Bệnh mà đi thẳng từ Sinh rồi đến cái Tử. Thực ra một số ít trong chúng ta có thể bỏ qua giai đoạn Lão nhưng không thể nào bỏ qua giai đoạn Bệnh.

Hãy nhìn qua một vài thí dụ để chứng minh là chúng ta có thể bỏ qua giai đoạn Lão nhưng không thể bỏ qua giai đoạn Bệnh.

  • Một đứa trẻ sinh ra vài năm nhưng vì chẳng mai tai nạn xe xảy ra làm đứa trẻ qua đời. Đứa trẻ không Lão nhưng khi tai nạn xảy ra thì làm thân thể đứa trẻ trở Bệnh (thân thể bị bệnh do tai nạn xảy ra) nên qua đời.
  • Những người đấu tranh chống lại chế độ độc tài tại Việt Nam hiện giờ, đã hoặc đang ở trong tù, có thể là những người vẫn còn trẻ và đã có một số người qua đời trong những trại tù. Sự qua đời có thể do sự đánh đập, hành hạ thể xác bằng những thủ đoạn đê tiện và tàn ác để cuối cùng thân thể của người trẻ trở Bệnh, không thể tiếp tục sống với điều kiện quá khắc nghiệt mà kẻ cầm quyền áp đặt vào thân thể của một Con Người. Giai đoạn Bệnh là giai đoạn thân thể xuống cấp để rồi bước sang giai đoạn cuối cùng của đời người là Chết.

Khi nói về cái chết, số đông chúng ta ai cũng sợ cái chết. Chính vì sợ cái chết mà số đông chúng ta chọn nếp sống “hèn”, sẵn sàng a dua hay im lặng với cái ác, tiếp tay với tội ác để mình được sống lâu hơn, an toàn hơn trong xã hội hiện tại của đất nước. Thay vì chúng ta chuẩn bị tinh thần để đón nhận cái chết thì chúng ta chạy trốn. Sự chạy trốn được thể hiện qua hành động “hèn” trong cuộc sống mỗi ngày.

Thế nào gọi là chuẩn bị tinh thần cho cái chết khi cái chết thực sự đến với chúng ta? Chuẩn bị tinh thần không có nghĩa là khi cơ thể chúng ta yếu đuối (bệnh) thì lúc đó mới chuẩn bị tinh thần cho cái chết. Trái lại lúc thân thể chúng ta yếu đuối (bệnh) thì lại là lúc tinh thần chúng ta không còn minh mẫn nữa, mà nếu đã không minh mẫn thì làm sao chuẩn bị được tinh thần?

Cho nên chuẩn bị tinh thần cho cái chết là điều chúng ta làm mỗi ngày. Nếu chúng ta thực hiện đúng Mục Đích Của Cuộc Sống như đã nói trong tháng trước thì khi chúng ta bất chợt nằm xuống, tâm của chúng ta sẽ ổn định để ra đi qua một thế giới khác. Nói đến đây người viết nhớ một câu chuyện xảy ra lâu lắm rồi, khi mà nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên qua đời tại California trong năm 1992, có một người nói như thế này “Tại sao phải đợi Nguyễn Tất Nhiên qua đời thì mới có người tự phê bình rằng — mình không đối xử với Nguyễn Tất Nhiên tốt hơn lúc còn sống? Những lời tự trách đó sẽ làm được gì? Đối với tôi, lúc nào tôi cũng đối xử với vợ tôi như là giây phút cuối cùng ở bên nhau, để khi tôi hoặc vợ tôi bất ngờ ra đi khỏi thế gian này, tôi không hề tiếc nuối là đã không đối xử tốt hơn với vợ”.

Vâng! Tại sao trong lúc sống còn, chúng ta không làm điều tốt với vợ-con, bạn bè, làng xóm, dân tộc mình? Để khi lúc về già, sức chẳng còn, tâm đã mất thì hối tiếc là mình đã không làm được cái muốn làm? Tại sao phải đợi lúc về già thì mấy bác trong đảng CSVN, mấy bác đã một thời sống “hèn” nay đã về hưu thì mới lên tiếng chống đảng hay viết những nhật ký để nói lên cái sai trái của đảng CSVN? Và trong cái tuổi già đó, liệu trí nhớ của các bác có sáng hay không để ghi lại những “sự thật lịch sử” của mấy chục năm về trước mà mấy bác đã chọn nếp sống của con Vẹt — nay lại đem cái “sự thật lịch sử” đó ra thì liệu phần trăm của nó đúng bao nhiêu và phần trăm còn lại bị ảnh hưởng của loài Vẹt?

Có người cho rằng “chết là hết”. Nhưng có phải sau khi chúng ta nằm xuống thì mọi thứ đều chấm dứt? Tục ngữ có câu “cọp chết để da người chết để tiếng”. Có lẽ da cọp đẹp thành ra khi con cọp chết thì cái da vẫn có giá trị. Còn Con Người, khi nằm xuống thì thân xác chẳng còn giá trị — ngoại trừ một số bộ phận trong người của chúng ta có thể cống hiến cho những người khác đang cần, hoặc thân xác của chúng ta cống hiến cho các trường đại học để các bác sĩ tương lai hoặc các nhà khoa học có thể thử nghiệm trên những thân thể thật, thay vì học trên lý thuyết. Cống hiến những bộ phận trong thân thể khi mình chết thì có lẽ là điều không ai phân vân. Nhưng cống hiến thân thể cho các trường đại học nhằm giúp các bác sĩ tương lai hoặc giúp các nhà khoa học thực hiện những nghiên cứu khoa học — xem ra không phải là điều ai cũng làm được, đặc biệt là những người thân của mình (vợ hoặc chồng, hay con cái) chưa chắc có đủ tinh thần (hy sinh) để chấp nhận để thực hiện ý muốn của một người đã nằm xuống.

Có những người khi nằm xuống, thầy Đinh Đăng Định là thí dụ điển hình, ai cũng thương yêu, ai cũng hối tiếc tại sao ra đi sớm thế mà không tiếp tục sống để phục vụ Con Người, phục vụ đất nước. Có những con người khi nằm xuống chẳng ai thèm dòm ngó, hoặc thốt lên tiếng nói “đáng đời cho kẻ gian ác, lúc sống chỉ làm hại nước, hại dân”. Hoặc có những người khi nằm xuống lịch sử ngàn năm sau vẫn ghi nhớ công hoặc tội. Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Đinh Bộ Lĩnh, Trần Hưng Đạo, Bà Trưng, Bà Triệu, Nguyễn Trãi, Quang Trung, Trần Bình Trọng v.v… được sử sách ghi lại công trạng cống hiến cho đất nước. Ngược lại thì Lê Chiêu Thống được sử sách ghi lại là người bán nước, cầu viện quân Thanh, cõng rắn cắn gà nhà. Tiếng thơm sống ngàn năm và tiếng xấu cũng sống ngàn năm. Khác chăng là một bên được kính trọng còn một bên thì bị quyền rũa bởi là người hại nước, hại dân.

Người chết để tiếng có lẽ là cái mà cụ Phan Bội Châu nhắc đến trong bài thơ nói về cái chết. Tiếng xấu, tiếng tốt khi một cá nhân nào đó nằm xuống đều dựa vào lúc sống còn, cá nhân đó đã làm gì cho đất nước, cho dân tộc, cho gia đình, cho làng xóm mình. Tiếng xấu, tiếng tốt đó ở cái thời đại nhiễu nhương của Việt Nam, xem ra khó mà định rõ tính xác thực của nó.

Đối với đảng cầm quyền thì họ cho rằng Hồ Chí Minh là người yêu nước, hy sinh cho dân tộc và đất nước. Còn đối với thường dân Việt Nam, ngoài một số đã bị tẫy não nên có cùng một quan niệm với đảng cầm quyền. Số còn lại thì cho rằng Hồ Chí Minh là kẻ bán nước, làm tay sai cho Cộng Sản Quốc Tế, là kẻ tàn ác sẵn sàng giết những người khác chính kiến với mình. Nếu quan niệm rằng khi chết thì ai cũng muốn được mồ yên, mã đẹp. Nhưng ông Hồ thì lại khác. Mồ không yên, mã không đẹp — trái lại là một cái xác vẫn nằm giữa Hà Nội thì phải chăng tội ác quá khứ của ông được quả báo nhản tiền là mồ ông không yên và mã ông không đẹp?

Khi nói về cái chết chúng ta có thói quen suy nghĩ một thân thể nằm xuống, không còn hơi thở. Ít có ai trong chúng ta nhìn cái chết ở một cái nhìn rộng mở. Nghĩa là có những người đang sống nhưng mà đã chết. Những người này đang hiện diện ở khắp nẽo đường của đất nước; những người a dua với nhà cầm quyền để được ăn trên ngồi trước, cướp đoạt tài sản của dân và của đất nước; những người trong số chúng ta tiếp tục ngoan ngoãn im lặng, không lên tiếng chống đối cái ác, không thể hiện lập trường công dân của chính mình.

Đó chính là cái chết khủng khiếp nhất mà chúng ta cần đánh giá. Chúng ta im lặng, không hành động để được yên thân nhưng con cái chúng ta, làng xóm chúng ta, dân tộc chúng ta sẽ ra sao? Gần 40 năm đất nước thống nhất, chúng ta im lặng và đôi khi a dua với đảng cầm quyền để đạt được cái gì? Đảng tiếp tục kêu gọi sự hy sinh của những người đánh cá trên bờ biển VN là bám biển để thân xác và tài sản của ngư dân thiệt hại, còn đảng CSVN thì tiếp tục phục tùng Trung Quốc với gần 80% dự án kinh tế của đất nước đều nằm trong tay của Trung Quốc. Theo tờ báo Thanh Niên bản tiếng Anh có bài nói về ảnh hưởng của Trung Quốc vào các công trình xây dựng Việt Nam. Cũng theo bài viết này cho biết từ năm 2003 đến năm 2011 thì Việt Nam có 6 công trình lớn về khoán sản và hóa học thì Trung Quốc đã trúng thầu 5 công trình này; Trung Quốc trúng thầu 49 trong số 62 dự án xi măng; Trung Quốc trúng thầu 16 dự án trong con số 27 dự án về điện bằng hơi (thermal power); 46% kỷ nghệ may mặc lấy vải từ Trung Quốc. Chưa kể hội nghị Thành Đô đã ký với nội dung ra sao, liệu chăng Việt Nam sẽ trở thành một tỉnh thành của Trung Quốc ở tương lai? Sự im lặng của chúng ta càng tạo cho đảng CSVN tiếp tục hà hiếp, bán đất, bán biển cho Trung Quốc và tiếp tục làm tay sai cho Trung Quốc. Chỉ có những người đã chết nên không có thái độ dứt khoát với các thái thú thời đại của Trung Quốc mà đảng CSVN là đại diện cho Trung Quốc. Điều này không phải chỉ mới xảy ra trong 40 năm qua, trái lại điều này xảy ra từ khi đảng CSVN thành lập vào những năm 1930. Đảng CSVN chưa bao giờ tranh đấu vì một nước VN độc lập, tự chủ mà là tranh đấu để phục vụ Quốc Tế Cộng Sản trong đó có Nga và Trung Quốc. Khối cộng sản Nga và Đông Âu sụp đổ vào cuối thập niên 1990 và cũng thời điểm này, đảng CSVN tình nguyện làm thái thú cho Trung Quốc với hội nghị Thành Đô để được độc quyền lãnh đạo, độc quyền bán nước và ác với người dân Việt Nam.

Nếu chúng ta tiếp tục im lặng, tiếp tục nhìn cái ác đang ngự trị trên đất nước của mình thì ngàn năm sau, lịch sử sẽ đánh giá sự sống và cái chết của chúng ta ra sao khi mà đất nước VN không còn trên bản đồ của thế giới, khi mà con cái chúng ta tự nhận là người Trung Quốc chứ không phải là người Việt Nam?

Cha ông chúng ta đã chọn nếp sống rất oai hùng, xem thường cái chết, hy sinh bản thân để giành lại nền độc lập sau 1000 năm Bắc thuộc. Còn hôm nay, tại sao chúng ta vẫn tiếp tục nếp sống của người nô lệ; tiếp tục ngoan ngoãn nghe theo lời của đảng CSVN; tiếp tục để đảng CSVN đàn áp, cướp nhà, cướp đất, và đánh đập đồng bào mình? Tại sao chúng ta tiếp tục im lặng, không đứng lên? Có ai trong chúng ta nghĩ rằng chúng ta đang sống kiếp đời của người nô lệ để phục vụ trực tiếp hay gián tiếp cho đảng viên CSVN, và đảng viên CSVN sống cuộc đời nô lệ cho đảng CSVN, và đảng CSVN sống đời nô lệ cho ông chủ Trung Quốc?

Cả đất nước chúng ta từ trên xuống dưới, từ người thường dân đến quan chức trong đảng CSVN, sống đời nô lệ nhưng không nhìn ra được sự thật này. Chính vì thế mà số đông trong chúng ta vẫn tiếp tục im lặng đứng nhìn, không dám đứng lên cùng các dân oan, các tổ chức xã hội dân sự giành lại quyền tự quyết cho chính mình, cho chính dân tộc mình nhằm thoát khỏi đời sống nô lệ.

Con người chỉ chết một lần và không ai sẽ thoát khỏi cái chết. Khi chúng ta nằm xuống chúng ta đã làm gì cho gia đình mình, cho làng xóm mình, cho dân tộc mình thì lịch sử sẽ ghi lại dấu ấn trong sáng hay đen tối của cái chết trong mỗi người chúng ta — dù chúng ta muốn hay không muốn dấu ấn lịch sử đó vẫn xảy ra. Tranh đấu giành lại quyền tự quyết cho dân tộc là bổn phận, là trách nhiệm của người Việt Nam đối với nước Việt Nam. Trong cuộc đấu tranh này chúng ta sẽ trực diện với đảng CSVN và nếu chúng ta không liên kết lại với nhau, đảng CSVN tiếp tục tương kế tựu kế để lừa đảo và đánh phá đại khối dân tộc Việt; những người yêu nước nhưng không yêu Xã Hội Chủ Nghĩa, không tôn thờ Hồ Chí Minh, không phục tùng đảng CSVN bởi đảng này là tay sai của quốc tế cộng sản từ ngày thành lập cho đến nay.

Hãy sống như Trần Hưng Đạo, như hai bà Trưng, như Trần Bình Trọng với câu nói lịch sử “ta thà làm quỹ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc”.

Hãy tâm niệm với chính mình là thà chết hoặc tù tội cho công cuộc đấu tranh tự do dân chủ của thế kỷ 21 này chứ không thèm sống đời của người nô lệ để đảng CSVN tiếp tục làm mưa làm gió trên dân tộc mình, trên đất nước mình.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 12 năm 2014

Dallas, TX

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s