Những Người Phụ Nữ Can Trường

Gần 40 năm kể từ khi đất nước ta được thống nhất về mặt lãnh thổ, biết bao nhiêu niềm tin và hy vọng vào những ngày tháng đầu tiên khi đất nước thống nhất là Việt Nam chấm dứt chiến tranh sẽ tiến lên với thế giới trên nhiều lãnh vực. Thực tế thì hôm nay đất nước chúng ta hoàn toàn thua xa người bạn láng giềng là Cam Bốt, một đất nước mà năm 1978 chúng ta đưa quân sang để ngăn cản sự gây rối của Cam Bốt dọc theo biên giới, đồng thời cũng giúp người dân Cam Bốt thoát khỏi sự diệt chủng của Cộng Sản Pol Pot. Chúng ta từ chối sự đóng góp của những người Việt Nam để cuối cùng gia đình người nông dân Trần Quốc Hải được Hoàng Gia đất nước Cam Bốt trao tặng huân chương Đại Tướng Quân bởi những đóng góp sáng kiến và công sức trong việc chế biến và sửa lại những xe tăng cũ thành những xe tăng thực dụng. Người Việt Nam từ bỏ đất nước mình để đem tài năng đóng góp cho những đất nước khác chỉ bởi vì tài năng đó được đảng cầm quyền đánh giá là nguy hiểm cho chế độ độc tài của họ; hoặc do trình độ hiểu biết yếu kém, giới cầm quyền không đủ khả năng để nhận ra được tài năng cần được khuyến khích đối với đại đa số người dân sống trong nước.

Những người Việt Nam yêu nước nhưng không yêu Chủ Nghĩa Xã Hội, không yêu đảng cầm quyền — thấy được sự yếu kém của đất nước mình và muốn có sự thay đổi thực sự hầu đưa Việt Nam thoát khỏi sự nô lệ kiểu mới của Trung Quốc. Những người này tranh đấu bằng mọi hình thức mà mục đích đầu tiên là mở mang dân trí qua nhiều hình thức khác nhau. Đây là hành động đi ngược lại chính sách ngu dân của đảng và họ bị đàn áp bằng nhiều hình thức khác nhau — từ việc sách nhiễu trình diện mỗi tháng đến việc bỏ tù, giảm lõng tại gia, theo dõi, đập phá tài sản hoặc đánh đập.

Trong những người đấu tranh này có những người phụ nữ can trường Việt Nam đã nối tiếp truyền thống của Bà Trưng, Bà Triệu; không khuất phục với kẻ thù, không để cái ác cám dỗ mình và sẵn sàng đứng lên chống cái ác, hy sinh bản thân để vận động thay đổi, mở mang dân trí hầu đưa đất nước vào một kỷ nguyên Dân Chủ của thế giới hôm nay.

Những người phụ nữ này có những người được thế giới biết đến và có những người không được thế giới biết đến. Hình ảnh tiêu biểu của những người phụ nữ can trường là Nguyễn Phương Uyên, Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Thị Minh Thúy, Lê Thị Phương Anh, Bùi Thị Minh Hằng, Lê Thị Kim Thu, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Đặng Minh Mẫn, Tạ Phong Tần, Bùi Thị Nhung, Đặng Thị Kim Liêng (mẹ của Tạ Phong Tần), và những người phụ nữ dân oan khác đã bị đi tù hoặc bị thủ tiêu mà không ai biết đến.

Năm 19 tuổi, bà Triệu nói “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kìnhbiển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người!”

Năm 21 tuổi, Nguyễn Phương Uyên nói

“Tôi yêu nước, tôi thể hiện lòng yêu nước. Tôi không ngờ tôi bị đi tù vì thể hiện lòng yêu nước”

“Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm”.

“Tôi dùng máu viết khẩu hiệu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ và ‘Đảng cộng sản chết đi’, khẩu hiệu bị cho là ‘phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam’, là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất.”

Gần đây nhất vụ chống án tại Đồng Tháp xảy ra ngày 12 tháng 12 của năm 2014, những vị thẩm phản của một hệ thống độc tài đảng trị đã giữ nguyên bản án từ lúc đầu dành cho chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, và Nguyễn Văn Minh.

Cũng trong phiên toà này, người ta thấy chung quanh ba người tù lương tâm này — thay vì là các vị luật sư biện hộ ngồi kế bên thì toàn là những công an ngồi kế bên ba tù nhân lương tâm này. Mục đích để làm gì? Để trấn áp như cha Lý mà hình ảnh công an bịt miệng cha Lý được thấy ở trên toàn thế giới.

bui thi minh hang 121514 Bui Thi Minh Hang 121414 Bui thi minh hang 121314

 

Chị Bùi Thị Minh Hằng trong phiên toà xử ở Đồng Tháp

 Có những trang mạng do đảng cầm quyền chủ xướng đã biêu xấu cá nhân của chị Bùi Thị Minh Hằng. Điều này cũng dễ hiểu bởi đó là cách duy nhất để đảng cầm quyền tuyên truyền với người dân là họ bỏ tù đúng người. Họ cho rằng chị Hằng thất học, bị bọn phản động bên ngoài lợi dụng, dùng những từ ngữ vô văn hoá. Mà hình như tất cả những người tranh đấu vì một Việt Nam tự do dân chủ đều bị đảng cho rằng do thế lực bên ngoài sách động. Nếu chị Hằng trong lúc biểu tình chống Trung Cộng, trong lúc đấu tranh cho những dân oan bị cướp đất, trong lúc vào cơ quan công an để tranh đấu đòi công an thả người vì công an bắt người vô cớ — dùng những từ ngữ thiếu văn hóa thì cũng dễ hiểu. Khi người dân bị áp bứt đến tột cùng, khi người dân bị chính sách ngu dân áp đặt gần nửa thế kỷ thì cách sử dụng từ ngữ thiếu văn hóa là điều cũng dễ hiểu. Mà xã hội hiện giờ tại Việt Nam có văn hóa hay không? Nếu có chỉ là một sự tuyên truyền chứ thực tế thì Con Người Việt Nam của hôm nay đã hoàn toàn phá sản. Cho nên nếu có trách chuyện thiếu văn hoá của chị Hằng, hay của bất cứ dân oan nào đấu tranh cho công bằng lẽ phải — thì nên trách nhà cầm quyền hiện giờ, hèn với giặc phương Bắc nhưng ác với dân tộc mình. Hành động hèn với giặc ác với dân cũng là hành động thiếu văn hóa thì làm sao có thể bắt bẻ chị Bùi Thị Minh Hằng thiếu văn hóa.

Người phụ nữ Việt Nam từ xa xưa, từ thời đại vua chúa đến thời kỳ nội chiến giữa Nam — Bắc do nhà cầm quyền miền Bắc chủ trương để giải phóng người miền Nam, luôn luôn là những người hy sinh nhiều nhất mà ít ai trong chúng ta nhận định đúng sự hy sinh đó. Trong chiến tranh, các bà mẹ miền Nam cũng như tại miền Bắc hy sinh bằng nhiều hình thức để rồi cuối cùng nhận những xác của con mình từ chiến trường trở về. Các bà mẹ trong thời kháng chiến chống Pháp đã nuôi dưỡng Việt Minh để rồi sau khi đất nước chia đôi, Cải Cách Ruộng Đất xảy ra tại miền Bắc, Việt Minh đem các bà mẹ ra đấu tố chỉ bởi vì các bà mẹ có vài mẫu ruộng mà chính những mẫu ruộng đó đã nuôi dưỡng cán bộ Việt Minh. Để rồi sau đó Việt Minh (đảng CSVN hiện giờ) đem các bà mẹ ra chôn sống hoặc bắn giết thủ tiêu trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất. Những người vợ hy sinh để nuôi chồng, nuôi con đang nằm trong các trại tù của Việt Nam với những tội vớ vẩn như điều luật 88, 245, 258.

Những người phụ nữ Việt Nam của hôm nay đã trưởng thành. Trong sự trưởng thành đó, những người phụ nữ Việt Nam đã can trường đứng lên tranh đấu cho công bằng — lẽ phải, cho đạo lý làm người và họ sẵn sàng chấp nhận những đánh đập, những hành hạ về thể xác lẫn tinh thần của nhà cầm quyền Việt Nam. Ra khỏi tù họ vẫn tiếp tục tranh đấu. Tù tội không làm cho tinh thần đấu tranh của những người phụ nữ Việt Nam can trường khiếp nhược.

Điều này cũng giống như những người phụ nữ da đen tại Hoa Kỳ vào thập niên 1960 đã đứng lên để đòi quyền bình đẳng, quyền được đi bỏ phiếu và họ không hề sợ mất tài sản, bị đánh bom tại nhà, hoặc bị thủ tiêu bởi những thành phần quá khích. Cái gì đã làm cho người Mỹ đen can đảm đấu tranh? Tự Do, Quyền Con Người, Quyền Công Bằng trong xã hội. Cái gì đã làm cho những phụ nữ can trường VN đứng lên hôm nay? Đấu tranh cho những bất công; đấu tranh cho sự sống còn của chính mình, của làng xóm mình và của dân tộc mình; đấu tranh để thoát khỏi sự đô hộ kiểu mới của Trung Quốc mà các thái thú của hôm nay là Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Ai bảo rằng cuộc đấu tranh hôm nay đơn độc? Không! Toàn thế giới lắng nghe và chú ý đến những hành động vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam. Chính vì sợ hãi mà nhà cầm quyền Việt Nam càng tiếp tục bắt bớ, đàn áp những tiếng nói của lương tâm mà trong đó có những tiếng nói của phụ nữ can trường Việt Nam. Chính vì sợ hãi mà nhà cầm quyền Việt Nam không những bắt những người phụ nữ này mà hành hạ thể xác để mục đích tiêu diệt ý chí tranh đấu của những người phụ nữ can trường Việt Nam.

Bản án dành cho chị Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, và Nguyễn Văn Minh sẽ sản sinh ra hằng trăm ngàn người ở tương lai để tiếp tục tấm gương của bà Trưng, bà Triệu. Giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh. Vâng! Giặc đang ở khắp nơi trên đất nước và đã hành hạ dân tộc gần 40 năm sau khi đất nước thống nhất. Những người phụ nữ Việt Nam đã can đảm đứng lên. Thế thì đến bao giờ cả dân tộc chúng ta quyết định đứng lên để giành lại quyền tự quyết cho chính mình?

Để chấm dứt bài viết này, xin tạm dịch một đoạn tiếng Anh đã được chia sẻ trên Facebook như sau:

Khi con chim còn sống thì chim ăn những con kiến. Khi con chim chết thì những con kiến ăn chim. Thời gian và hoàn cảnh có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Đừng hạ giá trị hoặc làm hại đến bất cứ người nào. Bởi bạn có thể mạnh hôm nay nhưng nên nhớ rằng, thời gian mạnh hơn bạn. Một cây có thể tạo ra cả triệu viêm quẹt. Chỉ cần một diêm quẹt có thể đốt cả triệu cây. Cho nên cố gắng là người tốt và làm việc tốt.”

Đây là bài học rất hay để chúng ta tự đốc thúc chúng ta đừng bao giờ sợ hãi nhà cầm quyền độc tài VN. Hãy cố gắng làm một người tốt, việc tốt. Nếu chúng ta đi ngược cái thiện thì đến một lúc nào đó chính chúng ta trả giả cho cái ác mà chúng ta làm ra.

Vũ Hoàng Nguyên

Tháng 12 năm 2014

Dallas, TX

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s