Con Người Việt Nam Hôm Nay

Vì lợi ích mười năm trồng cây. Vì lợi ích trăm năm trồng người

Câu nói trên của ông Hồ Chí Minh lúc còn sống đã phát biểu. Chẳng biết cái trồng người của ông Hồ dự kiến nó sẽ ra sao. Tuy nhiên, bài viết của hôm nay sẽ nhìn về Con Người Việt Nam hôm nay, để đánh giá thành quả mà đảng cộng sản Việt Nam đã trồng người kể từ khi thống nhất được đất nước.

Những đặc điểm của người Việt Nam (trong nước) hôm nay

1.     Sống hôm nay không biết ngày mai.

Có thể nói rằng phần đông người Việt Nam sống trong nước mang quan niệm sống hôm nay mà không cần biết ngày mai ra sao. Chính vì quan niệm này, tuổi trẻ Việt Nam lăn đầu vào những cuộc ăn chơi, nhậu nhẹt và chạy theo những đua đòi của vật chất. Từ đó dẫn đến những chuyện làm phi pháp để có thể tạo ra đồng tiền — hầu cung cấp những đòi hỏi vật chất càng ngày càng gia tăng trong xã hội Việt Nam của giới ăn chơi hạng sang lẫn hạng bình dân.

Đối với thành phần lao động chân tay, họ chẳng có thời gian để suy nghĩ cho ngày mai khi mà cuộc sống hiện tại gặp nhiều khó khăn. Miếng cơm manh áo tìm hằng ngày, hằng giờ thì những người lao động chân tay này chẳng có thời gian để nghĩ đến chuyện ngày mai.  Ngày mai là cái chuyện không cần để ý đến mà cái quan trọng là hôm nay — kiếm được bao nhiêu đồng tiền và sau khi hối lộ cho các quan chức nhà nước sẽ còn lại bao nhiêu để sống trong ngày. Đó là điều mà giới lao động chân tay nghĩ đến mỗi ngày.

Đối với thành phần cầm quyền thì họ cũng sống cho hôm nay chứ không  nghĩ đến ngày mai. Chính vì quan niệm này, khi mà họ chạy chọt để vào một vị thế nào đó trong bộ máy cầm quyền, họ sẵn sàng bóc lột mọi người, mọi cách để lấy lại số tiền đã bỏ ra cho vị thế đang làm. Họ chỉ nghĩ đến hôm nay phải làm cách nào để lấy lại số tiền đã bỏ ra càng sớm càng tốt — bởi nếu chẳng may chỗ “ngồi” bị người khác chiếm – thì ít nhất mình cũng có một số lãi có thể sống được vài năm hoặc chục năm mà không cần phải làm việc.

Đối với thành phần cầm quyền ở vị thế lãnh đạo thì cũng sống cho hôm nay chứ không nghĩ đến ngày mai. Chính vì quan niệm này, họ tiếp tục tìm đủ mọi cách để giữ độc tài lãnh đạo; tìm đủ mọi cách để tuổi trẻ Việt Nam, người dân Việt Nam quên đi chuyện ngày mai mà chỉ lo ăn chơi của hôm nay. Và ngày nào số đông người VN chỉ nghĩ đến hôm nay mà không nghĩ đến ngày mai thì ngày đó — những vị lãnh đạo này sẽ tiếp tục lấy tài sản của quốc gia chuyển ra nước ngoài cho bản thân của mình, và không cần biết đất nước sẽ ra sao, dân tộc sẽ ra sao nếu tài sản của quốc gia càng lúc càng rơi vào túi của những vị lãnh đạo đang cầm quyền.

Các công ty hoặc những người buôn bán  cũng chỉ sống cho hôm nay mà không nghĩ đến ngày mai. Chính vì thế mà họ sản xuất những thực phẩm sử dụng chất hóa học của Trung Quốc để biến một cục thịt hư thối thành một cục thịt tươi tốt mà chẳng ai biết rằng cục thịt đó đã thúi nát từ lâu lắm rồi. Họ sẵn sàng nuôi cá, gà, vịt, heo bằng những thức ăn mang nhiều chất độc — sản xuất từ Trung Quốc — để những con cá, gà, vịt, heo đó to ra thật nhanh, thật lẹ nhằm mục đích mang lại nhiều lợi nhuận mà không cần biết sự nguy hại của nó ra sao đối với sức khoẻ của người tiêu thụ. Họ sẵn sàng bỏ chất hóa học vào những cọng bún tươi để bún không bị chua khi để ở ngoài vài ba ngày. Những chất hóa học này có ảnh hưởng đến sức khỏe ra sao, người bán không cần biết đến và nhà cầm quyền cũng chẳng cần biết đến.

Các công ty hoặc những người sản xuất rau cải, trái cây sẵn sàng sử dụng các chất hóa học từ Trung Quốc để rau mọc ra lẹ hơn, trái cây chín sớm hơn mà không cần biết sự nguy hại của việc sử dụng chất hóa học đó ra sao.

Những cô con gái sống cho hôm nay mà không nghĩ đến ngày mai. Con số chọn nếp sống bán thân, sẵn sàng trao thân cho bất cứ ai miễn sao được thoát ra khỏi cái thiên đường cộng sản hoặc thiên đường của nghèo đói để có cuộc sống sướng — cho dù cuộc sống đó sẽ tạo ra những căn bệnh sida cho chính bản thân.

Ngày mai là một cái gì đó quá trừu tượng ở Việt Nam. Dĩ nhiên, nhà cầm quyền Việt Nam đã trực tiếp tạo ra lối sống cho hôm nay mà không cần nghĩ đến ngày mai.

2.     Ranh giới đạo đức và phi đạo đức không còn nữa

Khi mà ai cũng nghĩ đến sống cho hôm nay mặc kệ ngày mai; khi mà cả bộ máy cầm quyền tại VN  hiện giờ cũng có cùng một quan niệm sống hôm nay không nghĩ đến ngày mai  – thì kết quả tất nhiên phải xảy ra – là đạo đức và phi đạo đức không còn ranh giới.  Nói đúng hơn những cái gọi là phi đạo đức trở thành đạo đức.

Khi mà tất cả mọi người đều đồng ý là chuyện hối lộ của các cán bộ trong cơ chế cầm quyền trở thành  điều bình thường, chẳng có gì đáng phải nói — thì cái vấn đề đầu tiên (tiền đâu) là chuyện biết đều với nhau để mà sống.  Kẻ vi phạm luật pháp sẵn sàng đút lót cho công an để không bị phạt nhiều tiền theo đúng luật pháp. Vậy thì kẻ vi phạm luật có lợi (trả tiền ít hơn quy định) và anh công an cũng có lợi (tiền bỏ vào túi).  Đôi bên đều có lợi — ngoại trừ đất nước (không có tiền để chi phí trong việc điều hành) — thì cũng tạm gọi là phải đạo rồi. Tôi có lợi và anh cũng có lợi. Còn đất nước! Hơi đâu nghĩ đến chuyện này. Đất nước là một cái gì trù tượng quá đi thôi.

Chuyện ai chết mặc ai tiền mình bỏ túi đang xảy ra ở khắp miền đất nước, từ Bắc xuống Nam và chuyện này cũng đã trở thành một điều rất bình thường.

Sự  bình thường đưa chuyện giết người trộm chó (ông Nguyễn Văn Tuyến,  người tình nghi là trộm chó tại Hải Dương và bị đánh chết. Tài liệu dựa theo bài viết  Luật Rừng của Huy Phương đăng trên trang mạng BáoTổ Quốc)  xem ra cũng là điều đúng “đạo”.  Người giết thủ phạm (hay tình nghi) trộm chó có thể có những lý do rất chính đáng – là cho dù có giao cho công an thì công an cũng chẳng xử làm gì, bởi chẳng đem lại quyền lợi (tài chính) gì cho cơ quan công an hay cá nhân của anh công an.  Mà muốn công an xử thì phải lo lót tiền. Không những mất chó mà mất luôn cả tiền — thôi thì chính mình hành xử cho xong chuyện.  Đây cũng là một gánh nhẹ cho công an, thay vì điều tra kẻ trộm chó thì mình có thời gian tìm những mối hối lộ to hơn, ở những người có tiền đang làm ăn trong xã hội.

Sự  bình thường này đưa đến chuyện công ty Nicotex Thanh Thái chôn những thùng phuy thuốc hóa học hết hạn xuống đất và làm ảnh hưởng đến đời sống và sức khoẻ của những người dân chung quanh. Đối với chủ nhân của công ty này, việc làm này cũng rất là bình thường, bởi chỉ ảnh hưởng đến dân sống chung quanh thôi, và công ty lại không phải tốn nhiều tiền để đem những chất hóa học này thiêu hủy theo đúng luật pháp (nếu có, xem ra chắc là không và nếu thực sự có luật — thì với hệ thống hối lộ —  luật chỉ để cho có chứ chẳng hiểu quả). Còn bao nhiêu công ty trên đất nước VN đã sẵn sàng làm những chuyện phi đạo đức mà không nghĩ đến sức khoẻ của người dân hay môi trường? Hay những công ty này nghĩ rằng chuyện này chẳng có gì gọi là phi đạo đức?

Sự  bình thường này tạo cho giới truyền thông tại VN tiếp tục bôi nhọ những cá nhân nói lên tiếng nói của lương tâm– trước bao nhiêu chuyện phi đạo đức xảy ra trên đất nước.  Sự bình thường này tạo cho quần chúng tại VN biết rằng giới làm truyền thông lý luận một chiều, tôn vinh một lý thuyết mà người dân đã biết là không còn hiện hữu trên thế giới ngoại trừ VN, Trung Hoa và Bắc Hàn, nhưng vẫn im lặng trước sự nói láo trên.  Sự bình thường này tạo cho mọi người có cảm giác nói láo cũng là nói thật, bởi chẳng có ai đứng ra chỉ cái nói láo của người viết (dù rằng đôi khi người viết biết mình nói láo hoặc nói những điều mình không tin). Sự nói láo này không những xảy ra trong giới truyền thông Việt Nam mà còn xảy ra ở các trường đại học với môn triết học Mác-Lenin. Thế giới cộng sản, cái nôi cộng sản ở tại Liên Xô đã hoàn toàn sụp đổ, thế nhưng các vị giáo sư tại Việt Nam tiếp tục tuyên truyền cho một học thuyết lỗi thời, hoàn toàn không đúng với thực tế. Có lẽ những vị giáo sư này hoàn không hiểu được điều láo và điều thật. Bởi nói láo lâu ngày sẽ có người tưởng là thật, trong đó gồm có cả những vị giáo sư đang giảng dạy một triết học lỗi thời này.

Đối với nhà cầm quyền, chuyện bắt những người khác chính kiến để bỏ tù, để thủ tiêu, để đánh đập hay làm bất cứ cái gì đó trên thân thể người khác chính kiến — với mục đính làm suy yếu tinh thần của những người tù lương tâm này. Chuyện này đối với nhà cầm quyền là chuyện rất bình thường.  Mà thực sự điều này chẳng có gì lạ. Chuyện này đã xảy ra ngay từ khi đảng CSVN được hình thành.  Cho nên chuyện này không thể gọi là phi đạo đức mà phải gọi là “truyền thống” của đảng CSVN hay của nhà cầm quyền VN.

3.     Người Việt Nam khiếp nhược với chính người VN

Nếu chúng ta hãnh diện với hơn bốn ngàn năm lịch sử của dân tộc; nếu chúng ta hãnh diện với sự đấu tranh anh dũng của tiền nhân để thoát khỏi đô hộ của Tàu, của Pháp; nếu chúng ta hãnh diện với tinh thần yêu nước của dân tộc qua Hội Nghị Diên Hồng với câu châm ngôn Giặc Đến Nhà Đàn Bà Cũng Phải Đánh – thì chúng ta cảm thấy xấu hổ với tiền nhân là cả khối dân tộc bây giờ đang khiếp nhược trước một tập đoàn đảng trị hiện giờ.

Sự khiếp nhược này đưa đến lối sống hôm nay mà không nghĩ đến ngày mai. Sự khiếp nhược này đưa đến lối suy nghĩ không còn phân biệt ranh giới đạo đức hay phi đạo đức. Sự khiếp nhược này đưa đến thái độ thụ động đáng sợ.

Sự tự thiêu của một thường dân buôn bán tại Tunisia bởi do sự cướp bóc, bóc lột và hành hung của nhà cầm quyền độc tài Tunisia đưa đến sự nổi dậy của người dân Tunisia lật đổ nhà độc tài Tunisia. Thế nhưng tại Việt Nam, cái chết của bà Bùi Thị Nhung  tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, một người đàn ông tự thiêu tại Lâm Đồng, bà Đặng Thị Kim Liêng (mẹ chị Tạ Phong Tần) tự thiêu tại Bạc Liêu, Phạm Thành Sơn tự thiêu tại Đà Nẵng, bà Bương tự thiêu tại Phú Yên, và gần đây là cái chết của Đặng Ngọc Viết sau khi vào cơ quan Uỷ Ban Nhân Dân thành phố Thái Bình  để bắn những người đàn áp, cướp giựt tài sản của ông; tất cả những cái chết, những cuộc tự thiêu trên đã không đủ để châm lên ngọn lửa đứng lên như cha ông đã từng làm trong quá khứ đối với sự đô hộ của Tàu và Pháp.

Thái độ thụ động đáng sợ đã làm cho người dân không còn muốn đứng lên chống đối lại tập đoàn độc tài chỉ biết đàn áp, hối lộ và cướp tài sản của người dân.

Những tiếng nói của những người yêu nước đang tranh đấu bất bạo động tại VN vẫn vang lên và càng ngày càng có nhiều người tham gia trong công cuộc đấu tranh cho công bằng và lẽ phải. Nhưng đây là những con số quá nhỏ. Chỉ khi nào người dân thấy rằng sự nhu nhược của chính mình không phải là giải pháp tốt cho chính bản thân và dân tộc – thì lúc đó, một cuộc cách mạng cần thiết sẽ xảy ra.  Lúc đó lực lượng dân tộc sẽ thắng chứ không phải đảng cầm quyền, nhà cầm quyền VN hiện giờ.

Trở  về câu truyện trồng người của ông Hồ Chí Minh, phải chăng trăm năm trồng người của ông Hồ và cái đảng của ông đã thực hiện là — làm thiêu chột đi sức mạnh của con người, phá tan đi ranh giới đạo đức – phi đạo đức,  sống hôm nay không biết ngày mai đã thành công?

Câu trả lời là vâng. Đó là mục tiêu chính của cái gọi là trồng người của ông Hồ và đảng của ông chủ trương.  Và chuyện này phải nói là thành công rất lớn.

Sự thành công này tạo ra một sự nguy hiểm cho dân tộc, cho đất nước. Bởi ngày nào chúng ta vẫn còn có ba đặc điểm nói bên trên thì một sớm một chiều, Việt Nam sẽ thuộc về Trung Hoa với những người lãnh đạo là người Việt Nam.  Đấy là điều nguy hiểm nhất mà người Việt Nam trong nước chưa nhìn rõ — để đứng lên chống lại sự đô hộ kiểu mới của Trung Hoa, một sự đồng hóa kiểu mới của Trung Hoa  và nhà cầm quyền VN sẵn sàng làm chuyện này để được hưởng những bổng lộc trong vị thế cầm quyền.

Hình ảnh con người Việt Nam (trong nước) xem ra rất là đau thương. Liệu người VN tiếp tục cuối đầu để hơn bốn ngàn năm văn hiến của dân tộc đi vào khuôn khổ của Trung Hoa dưới sự lãnh đạo của những người Việt Nam dưới danh nghĩa là đảng Cộng Sản Việt Nam?

Vũ Hoàng Nguyên

Tháng 10 năm 2013

Houston, TX

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s