Quyền Tư Hữu

Quyền công dân hay còn gọi là quyền con người — là những quyền căn bản cần thiết trong cuộc sống hàng ngày; đồng thời với quyền công dân, người dân có thể đóng góp một cách hữu hiệu vào bộ máy chính quyền, và có thể kiểm soát được sự lạm dụng quyền hành của người lãnh đạo trong bộ máy cầm quyền.

Bài viết này chỉ nói về quyền Tư Hữu. Những quyền Công Dân khác sẽ nói chi tiết ở những bài viết sau.

Khi mà loài người thời nguyên thuỷ chấp nhận loại bỏ quyền tự do không hạn chế để đổi lấy quyền tự do hạn chế — nhằm mục đích bảo vệ tài sản, sinh mạng và nâng cao cuộc sống của cá nhân qua hình thứ của chính quyền, thì các quyền tự do căn bản cần phải có và cần phải bảo đảm trước khi chính quyền được hình thành.

Ngay từ thời nguyên thuỷ con người, tất cả đất đai, cây cối, thú rừng đều là của chung. Không một ai là chủ những vật trên. Tuy nhiên, mỗi con người thời nguyên thuỷ sở hữu sức lao động, sự suy nghĩ của chính mình. Nhờ sức khoẻ và sự suy nghĩ, mỗi con người thời nguyên thuỷ đem sức lực và trí tuệ của chính bản thân để đốn rừng, săn bắn, và trồng trọt nhằm mục đích nuôi sống bản thân. Quyền tư hữu xuất hiện từ đó.

Nhờ sức lao động mà con người thời nguyên thuỷ bắt thú rừng để nuôi sống bản thân. Một con thú không có sự sở hữu của chính ai, nhưng khi một cá nhân nào đó đem chính sức lao động mình ra để bắt con thú, thì con thú bị bắt trở thành sở hữu của cá nhân đó mà không ai có quyền giành giựt sở hữu riêng của cá nhân đó.

Khi mà con người bỏ săn bắn để chuyển sang trồng trọt, thì con người dùng sức lao động của chính mình để đốn rừng, phá cây tạo ra những cánh đồng phì nhiêu nhằm mục đích tạo ra thực phẩm sinh sống hàng ngày như khoai, sắn, lúa. Đất đai từ là của chung trở thành tài sản riêng của chính cá nhân đã bỏ công sức ra khai phá mảnh đất hoang thành mảnh đất trồng trọt phì nhiêu.

Nhưng nếu một cá nhân vì ham muốn đất đai, cứ phá cánh rừng này đến cánh rừng khác nhằm mục đích chiếm lấy đất đai chứ không phải để trồng trọt thì cá nhân đó đã tiếm dụng quyền tự do tư hữu. Hoặc cá nhân phá thật nhiều rừng và canh tác tạo ra nhiều thực phẩm, mà thực phẩm đó dư thừa phải đem bỏ hoặc bị hư thối vì không tiêu thụ hết thực phẩm đã sản xuất thì chính cá nhân đó đã tiếm dụng quyền tự do tư hữu.  Bất cứ sự tiếm dụng nào đều làm thiệt hại đến những cá nhân khác trong xã hội. Nghĩa là những kẻ khác trong xã hội không có đất đai để khai thác, không có thực thẩm để mà ăn. Và khi mà một cá nhân nào đó tiếm dụng quyền tự do tư hữu thì những đất đai không được sử dụng triệt để sẽ trở thành tài sản chung cho dù đất đai đó do chính công sức của cá nhân đó tạo ra.

Tuy nhiên con người rất thông minh, để cho thực phẩm không bị hư thối và phí phạm, con người đem trao đổi thực phẩm với những món đồ khác mà không bị hư thối như là vàng, bạc, hoặc tiền. Để cho đất đai không bị phung phí, con người mướn cá nhân khác để canh tác những mảnh đất mà khả năng của chủ nhân không thể canh tác. Làm được những điều trên thì đất đai không bị phí phạm, thực phẩm không bị phí phạm và quyền tư hữu cũng không bị tiếm dụng.

Khi có tiền thì con người mua những thứ khác như nhà cửa, xe, đá quý kim, hoặc bất cứ sản vật quý giá nào mà người khác có thể tạo ra. Cho nên từ quyền sở hữu sức lao động của chính cá nhân — sản sinh ra nhiều thứ tư hữu khác mà trách nhiệm của chính quyền là phải bảo đảm quyền tư hữu đó.

Khi mà đảng cộng sản Việt Nam thu gọn quyền hành thì họ tuyên bố là đất đai của nhà nước chứ chẳng có ai làm chủ đất đai. Đây là một sự cướp giựt trắng trợn. Đất đai của từng người dân sinh sống trên đất nước, họ đã bỏ mồ hôi, nước mắt để tạo ra mảnh đất nhằm cất lên một căn nhà, hoặc tạo ra mảnh đất để làm ruộng nuôi chính bản thân và gia đình. Mảnh đất đó, căn nhà đó truyền từ đời này qua đời khác, cuối cùng đảng cộng sản Việt Nam tuyên bố đó là đất của nhà nước, muốn lấy đất và bồi thường như thế nào cũng được khi mà nhà nước cần trưng dụng đất đai.  Không một cá nhân nào chấp nhận thành lập một chính quyền và cho phép chính quyền đó cướp giựt tài sản của mình. Cho nên đảng cộng sản Việt Nam chưa hề là một chính quyền vì dân như họ vẫn tuyên bố đảng là đầy tớ của nhân dân.

Cần phải nói thêm là khi chính quyền được hình thành và những mảnh đất chưa được khai hoang thì những mảnh đất đó thuộc về của chính quyền. Và chính quyền có bổn phận bảo vệ đất đó nếu thấy rằng khai hoang những mảnh đất còn lại sẽ ảnh hưởng đến môi sinh (một hình thức để bảo vệ rừng). Và nếu những mảnh đất có thể khai hoang được — thì chính quyền có nhiệm vụ bán rẻ lại cho những gia đình nghèo khó chưa có đất đai để họ có thể làm chủ một mảnh đất hầu xây cất một căn nhà, hoặc trồng trọt nuôi sống bản thân. Còn tất cả những đất đai đã có chủ trước đó, chính quyền phải có nhiệm vụ bảo vệ chứ không phải cướp giựt như đảng cộng sản Việt Nam đã làm trong quá khứ cũng như hiện tại. Còn như nhà nước cần đất để trưng dụng cho việc chung như là mở đường, thì nhà nước phải trả một giá tương xứng hoặc hơn giá thị trường bởi nhà nước đã làm phiền cuộc sống của người dân — cho nên việc trả giá hơn giá thị trường là một bồi thường cho sự bất tiện của người dân là phải dọn đi chỗ khác ở.

Người Việt trong nước cần phải nắm rõ điều căn bản này, để cùng nhau tranh đấu không cho bất cứ nhà cầm quyền nào lấy đất đai của mình mà không bồi thường xứng đáng. Sự kiện Tiên Lãng mà gia đình ông Đoàn Văn Vươn đã sử dụng quyền tự vệ để bảo vệ tài sản của chính mình trước sự kiện giựt đất đai của nhà cầm quyền là hành động của tức nước vỡ bờ. Và nếu trên toàn đất nước Việt Nam có những gia đình can đảm như gia đình ông Đoàn Văn Vươn thì chuyện đất đai Việt Nam sẽ là một vấn nạn mà nhà cầm quyền Việt Nam phải giải quyết. Họ không có quyền giựt đất đai của người dân khi mà đất đai đó đã là sở hữu của người dân trước khi có sự xuất hiện của đảng cộng sản Việt Nam.

Người Việt trong nước đến hôm nay đã thấy được bộ mặt thật của nhà cầm quyền Việt Nam và chẳng có lý do gì mà phải sợ hãi khi phải đối đầu với bộ máy cầm quyền. Ngày nào còn sự sợ hãi thì ngày đó nhà cầm quyền độc tài Việt Nam sẽ tiếp tục đè lên đầu lên cổ người dân và cướp giựt tài sản của người dân như đã từng làm trong quá khứ.

Quyền tư hữu là quyền có từ thời nguyên thủy của loài người và không ai có quyền cướp đi quyền đó của người dân.

Vũ Hoàng Nguyên

Tháng 9 năm 2012, Dallas, TX

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s